| * Tặng Tôi và những người từng yêu Hà Nội nhân một dịp có duyên nào đó.... | ||
|
Uyên viết thư bảo Hà Nội đã đến mùa hoa sưa. Bạn nhắc tôi nhớ
năm mười bảy tuổi khi đến kí túc xá Mễ Trì tìm bạn thấy những bông hoa
bé xíu trắng muốt rụng trải thảm dưới chân, ngước lên
nhìn hoa ấy từng chùm như mây trắng trời rung rinh theo gió.
Hương hoa không đặc biệt nhưng rất bình yên. Hỏi bà cụ bán nước chè xanh
mới biết đó là Hoa Sưa. Cụ nhai trầu bỏm bẻm, tóc trắng
vấn cao, răng hạt na nhưng tiếng nói còn thanh tao: “ Ngày
trước hoa Sưa còn ối ra đấy. Giờ người ta chặt đi để bán nhiều rồi. Đến
Hà Nội mà không biết hoa Sưa thì chưa hiểu Hà Nội đâu. Hoa
ấy còn là hồn người Hà Nội nữa đấy cháu ạ!”.
Tuổi mười bảy tôi mộng mơ với hương thơm ngọc lan, hoa sữa mùa
thu, ngẩn ngơ ngắm hoa Lộc Vừng đầu đông chứ nào biết đến hoa sưa. Hoa
sưa nằm trong sự trầm lặng trong nỗi nhớ của những con
người cả đời gắn bó với “ thăng trầm Hà Nội”. Hoa sưa lặng lẽ
trút lá rồi một sáng tháng ba trên chót vót đầu ngọn ngập tràn sắc trắng
hiền hoà của hoa. Ngày ấy tôi cứ kiếm cớ đi sang Mễ
Trì chơi để ngắm hoa sưa, ngồi dưới gốc sưa uống bát nước chè
xanh của bà cụ răng hạt na, đến nỗi bà cụ Cải ( tên của bà cụ bán nước
chè) quen mặt rồi kể chuyện cho nghe. Cụ bảo hoa sưa
theo truyền thuyết là hồn của nàng trinh nữ phương xa gởi đến
tình lang là chàng trai ở thành Thăng Long, tình yêu không trọn vẹn, cô
gái kết hồn bạch ngọc phủ đầy vòm cây sưa vừa thay lá
nhờ hoa nói hộ lòng mình. Ông lão nhà cụ ngày xưa cưới cụ cũng
vào mùa hoa sưa, khi mưa xuân giăng nhẹ tiễn hoa sưa rơi trên cỏ xanh.
Mấy mươi năm ăn ở với nhau nồng nàn, tha thiết
không bao giờ có điều tiếng gì cụ ông lại bỏ cụ bà đi trước
cũng vào mùa hoa sưa. Năm ấy hoa sưa bỗng nở nhiều như tuyết phủ. Nhớ cụ
ông, cụ bà mới bán nước chè nơi này xem như đi thay cho
cụ ông trên con đường hoa sưa thêm vài năm nữa. Hoa sưa nở chỉ
đôi tuần khiêm nhường lẫn vào nhiều loài hoa khác vào độ cuối xuân. Câu
chuyện của cụ khiến tôi tha thẩn tìm hoa sưa trên
đường Bưởi, Vườn Bách Thảo, Hoàng Hoa Thám, Hoàng Diệu, Phan
Đình Phùng…chẳng có máy ảnh mà chụp, tôi đành nhờ anh thợ chụp ảnh có
hiệu gần đấy chịu khó chụp mấy kiểu ảnh, chụp người ít
thôi, chỉ cần chụp được cái mặt ngước lên vòm mây trắng muốt
chót vót trên cao. Những chuyến đi kéo tôi về phía nam, mỗi năm đi ngang
Hà Nội để về Bắc Giang vào cuối năm chẳng dịp nào gặp
lại vòm trắng muốt tháng ba kia nhưng câu chuyện tình yêu của
bà cụ bán nước chè cứ theo tôi mãi. Mãi đến năm ba mươi tuổi, ngồi sau
xe một anh bạn thời phổ thông, ngập ngừng hỏi: “ Tớ muốn
đi dưới vòm hoa sưa. Đã lâu mới về Hà Nội vào dịp tháng ba”.
Anh bạn cười lớn: “ Nẫu ạ!Hoa ấy người Hà Nội quên từ lâu rồi. Người ta
hạ xuống gần hết. Gỗ ấy quý lắm, giá cả triệu đô”. Nói
thế nhưng anh bạn vẫn chịu khó chạy đến đường Thanh Niên để
cô bạn “ nẫu” ngắm hoa sưa vào giữa trưa tháng ba vàng nắng. Tôi đi qua
kí túc xá Mễ Trì tìm lại bà cụ bán nước chè bên gốc
hoa sưa. Vẫn phố nhưng bụi và ồn, hoa sưa vắng đi nhiều. Uyên
nói “ Bà cụ Cải mất đã lâu. Khi còn sống thỉnh thoảng cụ vẫn hỏi cô gái
tóc dài năm xưa sao không thấy tháng ba đến ngắm hoa
sưa”. Chẳng còn dấu vết của hàng phố, những gương mặt quen,
chỉ còn câu chuyện của cụ Cải về tình yêu gắn với hoa sưa bứt rứt một
kiếp người.
Đâu chỉ có hoa sưa nhẹ nhàng, tha thiết, Hà Nội còn là phố, là
người, là những câu chuyện kể trong kí ức của tôi. Hà Nội năm nay rét
đậm hơn, kéo dài hơn như những sợi len trên đôi
que đan của nàng Bân đan áo gởi chồng. Chẳng biết nỗi nhớ
chồng của nàng Bân có “ trở mình xanh non như nõn lá” hay không nhưng
tháng ba luôn dẫn tôi về với nỗi nhớ hoa sưa trong câu chuyện
của cụ Cải. Hà Nội đang dần mất đi vẻ trữ tình, êm đềm của
kinh đô xưa ngàn năm để thay vào đó là sự sát nhập, mở rộng, cao sừng
sững những toà nhà hiện đại được dung để mở công ty, khách
sạn, nhà hàng, quán bar… Người ta vẫn phàn nàn khi sự thanh
lịch của người Hà Nội đi đâu mất để phô bày ra vẻ trơ khô, xô bồ, chụp
giật mà không chịu hiểu họ có phải người Hà Nội đâu khi
muôn phương tìm về thủ đô như miền đất thánh. Người Hà Nội vẫn
thanh lịch, tao nhã, hào hoa, tinh tế như hương nhài, hương sen, hương
cốm mới nhưng họ như những cây hoa sưa kia nép mình,
thu gọn và mai một dần đi với Hà Nội 2 rồi sẽ có Hà Nội 3…
Cũng chẳng trách được Hà Nội trong sự buồn vui chuyển mình vẫn còn những
con đường sắt từ cuối thế kỉ XIX, những nghĩa địa từ
trước cách mạng tháng 8, chợ Đồng Xuân vẫn năm cầu chợ, thỉnh
thoảng trên góc phố còn bà cụ tóc vấn răng hạt na bán nước chè, gánh
hàng rong cùng tiếng rao xuyên phố mặc nắng dài hay cơn
mưa không báo trước. Khi có dịp được ngủ cùng Hà Nội tôi chẳng
chọn cho mình khách sạn hiện đại trên khu phố hào nhoáng ( chẳng phải
vì không có tiền) nhưng nơi ấy Hà Nội loãng lắm nên cứ
thích chọn nhà khách nào đó ven đô, đi xa một chút để mường
tượng góc phố lạ xa kia thân thuộc với mình, lan can chưa bao giờ đứng
lại mang hơi thở thân thuộc, nhìn ra phố để được lắng nghe
Hà Nội thở dịu dàng, cho tôi gặp nụ cười thân thiện chào nhau
của những người cả đời mới gặp một lần hoặc trò chuyện với cô bán bánh
rán đầu ngõ như thân quen từ lâu lắm mà không sợ lừa
lọc, móc túi, giằng néo bán mua. Cô bạn người Tràng An bảo
rằng Hà Nội thức trọn đêm nhưng âm thầm ủ mầm cho một điều gì đó tốt đẹp
cho Hà Nội ngày mai. Đừng nhìn Hà Nội bằng đôi mắt xoi
mói sẵn sàng bắt lỗi ở bến xe, vỉa hè, góc công viên hay những
con đường đèn mờ…Hãy nhớ đến Hà Nội những tháng năm mưa bom bão đạn, Hà
Nội đánh máy bay Mỹ trên bầu trời, người Hà Nội từ cụ
già đến cháu bé sẵn sàng xả thân xung trận để bảo vệ từng mái
nhà, góc phố. Bố mẹ tôi cũng là những người lính danh dự trong đoàn
duyệt binh các lực lượng vũ trang và nhân dân thủ đô
400.000 người mừng ngày quốc khánh mồng 2 tháng 9 năm 1975.
Hãy nhìn Hà Nội bao dung hơn, phán xét ít đi, ngẫm nghĩ nhiều hơn để
thấy vòng quay chầm chậm bánh xe đạp của ông cụ bán nem mỗi
tối, gánh xôi nếp than của bà cụ ban sáng, đêm nhọc nhằn của
chị quyét rác và sau khung cửa sổ kia có ông giáo già giảng bài cho đứa
cháu thơ, một chiều nhạt nắng nàng thiếu nữ ngẩn ngơ
nhìn chiếc lá thu rơi, chú bé con vừa nhẩy chân sáo trên vỉa
hè vừa véo von bài hát nào đấy… Hãy yêu Hà Nội bằng tình yêu những điều
bình thường nhỏ bé như ngàn năm nay đã tồn tại. Những
điều ấy đã tạc nên một Hà Nội trầm mặc cho cả kí ức một dân
tộc và khi mặt trởi lên Hà Nội cựa mình thức giấc với ồn à phố phường,
nhịp đời sôi nổi.
Tôi yêu Hà Nội không bằng cảm xúc “ vật vã” như cảnh tắc
đường, chen lấn mà yêu bằng một tình yêu rất thầm lặng, riêng tư như thể
tất cả sự lãng mạn của tôi dành cả cho Hà Nội rồi.
Nguyễn Thị Việt Hà
|
Ảnh Việt Hà
Ta về trồng cỏ dại đầy sân...
Thứ Bảy, 28 tháng 4, 2012
CON ĐƯỜNG TRẮNG HOA SƯA TUÔN....
Thứ Tư, 25 tháng 4, 2012
XIN ĐỪNG BẮT CHIM QUYÊN NGỪNG HÓT
Chị
chỉ mong một chút khát khao được tự do bay qua mỏm núi để hót thật lòng bằng
chính giọng hát của loài chim quyên
trong ngày mới...
Anh xé nát những bài thơ chị viết và vu cho cái tội ngoại tình
tư tưởng về một mùa đông trong cảm thức khắc khoải tiếng chim quyên. Thời sinh viên, khi người chị yêu không phải
là chồng chị bây giờ. Chị đã chắt mót từng đồng trong nhưng buổi cơm chung với
bạn bè để có thể mua cho anh một vài điếu thuốc...và anh cũng đã nhín nhúc đồng
lương ít ỏi để gởi theo con chị một vài lạng thịt, một mớ rau tươi. Nụ hôn
đầu đời trong chiều gió tím hun hút thổi ở đâu đó, mưa phùn giăng giăng ở đâu đó…Đôi
vòng tay có lửa… Nhưng anh đã dừng lại đúng
mức để chị vẫn trinh nguyên cho đến ngày lấy chồng. Tình yêu rồi tan vỡ, không
ai hiểu vì đâu?. Chia tay, chị không khóc,
mắt chạm vào anh rồi dừng lại thật lâu để khắc anh vào tim. Tiếng chim quyên lịm
đi khi chị đi lấy chồng.
Chồng yêu chị. Anh mở một nhà hàng để chị quản lý. Anh chỉ cần
chị nhàn hạ chăm sóc gia đình còn anh sẽ lo trong ngoài mọi việc. Anh ghét văn
chương, với anh, đó là nỗi ám ảnh về một tình yêu trong quá khứ của chị. Cơn
ghen bùng lên dữ dội khi anh vô tình bắt gặp bờ mi cong vút của chị thả ánh nhìn
trên dòng Ba Sắc cùng dòng thơ bỏ ngỏ bên cửa sổ. Ánh nhìn ấy không thuộc về
anh, dòng thơ ấy anh không có mặt. Anh xé nát những trang thơ chị viết, anh dẫm
nát khóm thuỷ tiên mới trổ những bông hoa cánh hồng mỏng mong manh như tâm hồn
chị. Chị bưng mặt khóc, chị đâu còn nhớ người xưa, chị có con với chồng và biết
yêu chồng từ những điều giản dị. Kí ức xưa chỉ là vết hằn chị cất rất sâu và biết
quên đi để sống cho hiện tại. Tuổi tác hao mòn tháng năm, các con dần lớn lên, chị không còn giữ những đam mê bỏng cháy, chị
chỉ muốn yên lặng bên anh, chỉ muốn anh hiểu cho chị những dòng thơ kia không
phải là bằng chứng của tội lỗi chẳng thể có lý do để mà thông cảm của phận đàn
bà. Anh không tin, ngày càng trở nên độc đoán và gia trưởng, anh muốn bóp chết
những dòng thơ đâu đó còn lẩn khuất trong tâm hồn chị. Trái tim chị hằn sâu bao
vết dao ngang dọc, đời đã dạy cho chị biết bao bài học vì đã quá tin người nhưng
chị vẫn luôn tin một ngày nào đó chồng chị sẽ yêu chị bằng niềm tin của tháng
ngày đầu kề vai ấp, bằng 2 mặt con khoẻ mạnh, đẹp xinh..Được tin và được cho đi
, mãi mãi sẽ lã không hối tiếc…
Nhưng trái tim chị sắp vỡ mất rồi… Những cơn ghen hờn đã biến
chồng chị thành ai đó lạ lẫm và khủng khiếp. Chị gục xuống bởi những lời sỉ vả,
miệt thị của anh, chị khóc từng cơn, như vắt máu con tim ra mà khóc. Hai con chị
đứng đó, nhìn cha mẹ, chúng khiếp sợ, ánh mắt hoảng loạn…
Con tim mong manh chị đã buộc chặt lại bằng những giọt nước
mắt thương thân và thả xuống dòng sông Basac...Chị vẫn còn lòng tự trọng của
mình ...Chồng chị phải tin chị, ti những tháng ngày sống bên anh là hạnh phúc đích
thực chứ không phải là tình yêu trong quá khức cùng ảo ảnh hạnh phúc xa vời
kia…
Con tim chị giờ đây đã khép,chị mong muốn được bình yên, dù
trong bình yên ấy chị vẫn phải thường khóc lặng lẽ . Chị sẽ không bỏ rời gia đình
này, chồng và con chị. Chị sẽ cố gắng để sống , để vui ..và để tin còn nhiều lắm
hoa hồng... Bằng bản năng đàn bà, chị tin, một ngày nào đó chồng sẽ tin chị, những
vần thơ sẽ vút cao để anh nhìn thấy trong đó có hình bóng gia đình mà chị đã yêu
thương đến cạn lòng.
Nguyễn Thị Việt Hà
Con đường trắng hoa sưa tuôn
VĂN HỌC - NGHỆ THUẬT
|
Con đường trắng hoa sưa tuôn
Cập nhật ngày: 18/03/2012 07:08:51http://www.baocamau.com.vn/newsdetails.aspx?id=21&newsid=20519 |
||
|
Uyên
viết thư bảo mùa hoa sưa đã đến. Bạn nhắc tôi nhớ năm 17 tuổi, khi đến Ký túc
xá Mễ Trì tìm bạn, thấy những bông hoa bé xíu trắng muốt rụng trải thảm dưới
chân, ngước lên nhìn hoa ấy từng chùm như mây trắng trời rung rinh theo gió.
Hương hoa không đặc biệt nhưng rất bình yên. Hỏi bà cụ bán nước chè xanh mới
biết đó là hoa sưa.
Cụ nhai trầu bỏm bẻm, tóc trắng vấn cao, răng hạt na nhưng
tiếng nói còn thanh tao hiền hậu: “Ngày trước hoa sưa còn ối ra đấy. Giờ người
ta chặt đi nhiều rồi vì gỗ sưa rất quý, thứ gỗ ấy đắt tiền. Đến Hà Nội mà không
biết hoa sưa thì chưa hiểu Hà Nội đâu. Hoa ấy còn là hồn người Hà Nội nữa đấy
cháu ạ!”.
Hoa
sưa nằm trong sự trầm lặng trong nỗi nhớ của những con người cả đời gắn bó với
“những thăng trầm Hà Nội”. Hoa sưa lặng lẽ trút lá rồi một sáng tháng ba chót
vót đầu ngọn ngập tràn sắc trắng hiền hòa của hoa.
Ngày ấy tôi cứ kiếm cớ đi
sang Mễ Trì chơi để ngắm hoa sưa, ngồi dưới gốc cây uống bát nước chè xanh đến
nỗi bà cụ Cải (tên của bà cụ bán nước chè) quen mặt rồi kể chuyện cho nghe. Cụ
bảo, hoa sưa theo truyền thuyết là hồn của nàng trinh nữ phương xa gởi đến tình
lang là chàng trai ở thành Thăng Long.
Mấy mươi năm ăn ở với
nhau nồng nàn, cụ ông lại bỏ đi trước cũng vào mùa hoa sưa. Năm ấy, hoa sưa
bỗng nở nhiều như tuyết phủ. Nhớ cụ ông, cụ bà mới bán nước chè nơi này xem như
đi thay cho cụ ông trên con đường hoa sưa thêm vài năm nữa.
Hoa
sưa nở chỉ đôi tuần khiêm nhường lẫn vào nhiều loài hoa khác vào độ cuối xuân.
Tôi thẩn thơ tìm hoa sưa trên đường Bưởi, Vườn Bách Thảo, Hoàng Hoa Thám, Hoàng
Diệu, Phan Đình Phùng…
Chẳng có máy ảnh mà chụp, tôi đành nhờ anh thợ chụp ảnh
có hiệu gần đấy chịu khó chụp mấy kiểu ảnh, chụp người ít thôi, chỉ cần chụp
được cái mặt ngước lên vòm mây trắng muốt chót vót trên cao.
Những chuyến đi
kéo tôi về phía Nam, mỗi năm đi ngang Hà Nội để về Bắc Giang vào cuối năm,
chẳng dịp nào gặp lại vòm trắng muốt tháng ba kia, nhưng câu chuyện tình yêu
của bà cụ bán nước chè cứ theo tôi mãi.
Uyên
kể, Hà Nội vẫn phố nhưng bụi và ồn, hoa sưa vắng đi nhiều. Bà cụ Cải mất đã
lâu. Khi còn sống, thỉnh thoảng cụ vẫn hỏi cô gái tóc dài năm xưa sao không
thấy tháng ba đến ngắm hoa sưa… Ừ thì, chẳng còn dấu vết của hàng phố, những
gương mặt quen, chỉ còn câu chuyện của cụ Cải về tình yêu gắn với hoa sưa bứt
rứt một kiếp người./.
Bài
và ảnh: Việt Hà
|
Người gieo chữ nơi cửa biển
Người gieo chữ nơi cửa biển - Nguyễn Thị Việt Hà - Báo Cà Mau
25/04/2012 14:08 | 0 lượt xem
|
Hơn ba mươi năm, mỗi ngày cô Phạm Thị Hương trở
dậy từ lúc tinh mơ chuẩn bị giáo án, tài liệu rồi đến trường, lên lớp
giảng dạy. Trường THCS Lê Hồng Phong (Phú Tân, Cà Mau)
bao nhiêu tuổi là chừng ấy năm cô gắn bó với thị trấn biển
nghèo khó mà nặng biết bao ân tình.
Ngôi trường những năm 80…
Tuổi hai mươi tràn căng sức sống, nhiệt huyết, đầy lý tưởng, cô Hương đến vùng đất nghèo khó, sẵn sàng chấp nhận cuộc sống với bao nhọc nhằn, khó khăn để đến với nghề giáo. Trường học khi ấy chỉ là hai dãy, sáu phòng lá tạm bợ. Mùa khô, nắng cháy da. Mùa mưa, cô trò trong lớp học lầy lội, lời giảng xen lẫn tiếng mưa rơi trên mái lá. Mượn mảnh đất nhỏ của dân, hơn mười thầy cô chung tay dựng mái nhà tập thể rồi ngăn tạm bằng những tấm liếp sậy để ở. Việc học của học sinh nơi đây rất khó khăn. Không chỉ bởi tâm lý bà con: “Cái chữ không đem gạo đổ đầy khạp, không đem cá đầy ghe…”, cuộc sống vất vả với nghề biển khiến nhiều phụ huynh phải cho con nghỉ học mà còn bởi cả thị trấn chỉ có duy nhất một trường Phổ thông cơ sở (Cấp 1 và cấp 2). Muốn đến trường học trò phải thức rất sớm, có em lội bộ hàng chục km. Thương học trò, thầy cô đến từng nhà vận động phụ huynh, chắt chiu từng cuốn sách giáo khoa, vở học tặng học trò, chỉ mong các em trở lại trường. Sống trong lòng dân, được bà con tin tưởng, yêu quý, những gian lao của cuộc sống được các thầy cô nơi đây đổi bằng những nụ cười hạnh phúc. Sống với nghề bằng lòng hy sinh Cô Hương chia sẻ: “Mấy mươi năm với nghề, tôi luôn tâm niệm mỗi giờ lên lớp đều dốc hết lòng để truyền thụ kiến thức cho học sinh. Thế hệ chúng tôi lúc bấy giờ đam mê với nghề, một nghề không chỉ đem lại cho con người tri thức, mà còn mang lại cho nhiều người cơ hội học tập để thay đổi cuộc đời. Sau này, một sự khác biệt nữa mà tôi cảm nhận được còn là càng trong thiếu thốn, con người càng yêu thương và gắn bó với nhau hơn.”
Cô Phạm Thị Hương miệt mài chấm bài cho học sinh (Ảnh: Nguyễn Thị Việt Hà)
Theo sự phát triển của đất nước, thị trấn Cái Đôi Vàm
dần trù phú hơn, thuộc một trong những cửa biển đầy tiềm năng của tỉnh
Cà Mau. Ngôi trường trưởng thành từ trong
khốn khó vượt qua biết bao thử thách để trỗi dậy vững mạnh
đi lên trở thành một cột mốc giáo dục trong toàn huyện. Trong niềm xúc
động chung của nhân dân, của 50 thầy cô cùng hơn 700 học
sinh trường THC Lê Hồng Phong đón nhận bằng công nhận đạt
chuẩn quốc gia ngày 19 tháng 3 năm 2012, cô Hương bật khóc… Cô khóc vì
tự hào chặng đường hơn ba mươi năm qua cô đã sống, dạy học
bằng cái tâm trong sáng, bằng sự hy sinh hết lòng của một
nhà giáo tận tâm.Còn một năm nữa cô nghỉ hưu, nỗi nhớ phấn trắng bảng đen hay nỗi nhớ ánh mắt học trò trong veo, khát khao ngồi dưới lớp khiến cô lưu luyến. Bao nhiêu thế hệ trưởng thành từ sự dạy dỗ của người giáo viên đáng kính ấy, trở thành đồng nghiệp của cô, có nhiều em còn là cán bộ cốt cán của địa phương. Khi nhắc về cô Hương, đồng chí chiến sĩ công an Kim Thiên Tường xúc động: “Nếu không nhờ sự động viên dạy dỗ của cô, chắc giờ này tôi lênh đênh trên những con tàu đánh cá ngoài biển, nhọc nhằn mưu sinh…Với cô, tôi chỉ một lòng biết ơn và nhủ mình phải thật cố gắng để đáp đền công ơn ấy…”. Thầy Vũ Văn Tình - Hiệu trưởng nhà trường cho biết: “Cô Hương thuộc lớp giáo viên đầu tiên với tay nghề cao, nhiệt tâm, hết lòng vì học sinh… bám trụ vùng đất này. Cô là một trong những bông hoa tươi thắm trong vườn hoa giáo dục. Cô đã góp phần rất lớn trong sự nghiệp "khuyến học, khuyến tài" tại địa phương”. Vâng, bông hoa tươi thắm từ tấm lòng cô giáo dành cho học sinh ở miền biển nghèo khó này sẽ tươi thắm mãi kể cả khi cô đã rời bục giảng, hoàn thành tâm nguyện của mình. |
|
- Theo Nguyễn Thị Việt Hà
|
Thứ Bảy, 21 tháng 4, 2012
Hành trình đi tìm hạnh phúc
Thứ Bảy, 21/04/2012 21:33
Xuất phát từ những cảm xúc khác nhau nhưng mỗi bài viết dự cuộc thi Chuyện bây giờ mới kể đều là chuyện có thật, được viết với tình cảm chân thành nhất, sự rung động sâu sắc nhất
“Thầy
Nghĩa như một người mẹ đỡ đầu của tôi. Tôi đã viết về thầy với tất cả
cảm xúc yêu thương nhất, trân trọng nhất. Những ai ngồi dưới lớp học của
thầy đều thấm nhuần ý chí, nghị lực của thầy”- anh Phạm Hoa Quỳnh, tác
giả bài viết Người thầy nằm nghiêng, tâm sự tại lễ trao giải Chuyện bây giờ mới kể do Báo Người Lao Động tổ chức sáng 21-4 ở khách sạn Majestic-TPHCM.
Sức lay động mãnh liệt từ sự chân thực
Không chỉ những tác
giả đoạt giải hay có tác phẩm vào vòng chung khảo mà đông
đảo người thân, bạn bè của họ cũng có mặt ở khách sạn Majestic
từ rất sớm để chung vui. Tác giả bài viết Hai mảnh đời - cô gái Cần Thơ xinh đẹp Nguyễn Bé Lê - đã đón xe từ Cần Thơ lúc 2 giờ sáng để kịp đến TPHCM nhận giải.
Điều dễ thấy ở
các tác giả là những gì họ viết ra đều xuất phát từ tình
cảm chân thành nhất, từ sự rung động sâu sắc nhất trong trái
tim mỗi người. Có người tưởng đã giấu kín nỗi niềm “cho đến
ngày nhắm mắt xuôi tay”, có người đã cất giữ kỷ niệm ở một
nơi sâu thẳm nhất trong lòng mình… Cho đến khi tình cờ biết
được có cuộc thi Chuyện bây giờ mới kể thì tất cả những điều sâu lắng ấy đã sống lại và tuôn trào trong từng con chữ.
Ông Đỗ Danh Phương, Tổng Biên tập Báo Người Lao Động, trao giải đặc biệt của cuộc thi cho tác giả
Đỗ Thị Huỳnh Hoa. Ảnh: TẤN THẠNH
Đỗ Thị Huỳnh Hoa. Ảnh: TẤN THẠNH
Rất nhiều người
có mặt trong lễ trao giải đã nhận xét: Điều khiến những bài
viết có sức lay động mãnh liệt chính là tính chân thực của
nó. Đó là những ngày tháng oằn mình trả giá cho lựa chọn sai
lầm khi chấp nhận cuộc hôn nhân không có tình yêu của tác giả Nguyễn Bé Lê.
|
8 tác phẩm đoạt giải
Giải đặc biệt: Chuyện cổ tích của anh vàem (Đỗ Thị Huỳnh Hoa). Giải nhất: Những cây xương rồng của mẹ(Nguyễn Thị Việt Hà). Giải nhì: Món nợ (Phạm Kỳ). Hai giải ba: Em tôi (Lê Chí Đức) và Chú tôi (Hoàng Phương Nga). Ba giải khuyến khích: Hạt bỏng ngày xưa (Hoàng Đình Thành), Người thầy nằm nghiêng (Phạm Hoa Quỳnh) và Hai mảnh đời (Nguyễn Bé Lê).
|
Lớn lên từ những hoài niệm đẹp
Có thể nói những
bài viết tham gia cuộc thi đều là những hoài niệm. Trong đó,
rất nhiều hoài niệm đẹp đã giúp người ta lớn lên, trưởng
thành và sống có trách nhiệm hơn.
“Mẹ tôi là một phụ
nữ tuyệt vời nhất trong tất cả những người phụ nữ tuyệt vời”- anh Hoàng
Đình Thành không giấu được tự hào khi nhắc đến mẹ. Cha anh là bộ
đội nên thường xuyên vắng nhà, mẹ một mình chèo chống nuôi 6 đứa
con.
Rồi cha mất đi, mẹ
lại tảo tần nuôi đàn con nheo nhóc, thiếu ăn là chuyện thường ngày.
Thế mà sáng nào cậu bé 9 tuổi cũng được một đĩa bỏng gạo ngon lành
trước khi đến trường. Cho đến một ngày, cậu bé nhìn thấy mẹ vừa buộc
cua cho chị đem ra chợ bán vừa chớp lấy từng hạt bỏng trong chiếc lò
trấu đang nấu cám heo.
Sự xúc động hiện rõ trên nét mặt người tham dự khi nghe những câu chuyện bây giờ mới kể. Ảnh: TẤN THẠNH
Cậu bé đã ôm chầm
lấy mẹ, tự hứa sẽ cố gắng học thật giỏi để sau này chăm lo
cho mẹ và để gia đình không phải sống trong cảnh khó khăn,
nghèo túng như vậy. Những “hạt bỏng ngày xưa” của mẹ chính là
những hạt mầm nuôi lớn tâm hồn cậu bé Hoàng Đình Thành.
Trong khi đó, cô giáo
Nguyễn Thị Việt Hà tâm sự: “Cuộc đời này có nhiều thử thách nhưng
cũng có nhiều sự lựa chọn. Bài viết này tôi muốn gửi đến mẹ dù mẹ không
còn nữa. Tôi muốn nói với mẹ rằng chị em con vẫn sống tốt, sống ngay
thẳng như lòng mẹ mong muốn”.
Tại lễ trao giải, 100 tác giả có bài viết vào vòng chung khảo được in trong tuyển tập Chuyện bây giờ mới kể
đã không giấu được cảm xúc khi nâng niu đứa con tinh thần của
mình trên tay. Với họ, đó không chỉ là món quà quý từ ban tổ
chức cuộc thi mà còn là một kỷ niệm đẹp “để luôn nhớ đến
Báo Người Lao Động như một người bạn đồng hành”.
|
Ông Đỗ Danh Phương, Tổng Biên tập Báo Người Lao Động:
Tôn vinh nghị lực sống
Cuộc thi viết Chuyện bây giờ mới kể do Báo Người Lao Động tổ chức khởi động từ ngày 1-5-2011 đã thu hút đông đảo bạn đọc tham gia với nhiều lĩnh vực, đề tài phong phú, đa dạng… Tính đến ngày 31-12-2011, ban tổ chức đã nhận được 497 bài dự thi hợp lệ của các tác giả ở 43 tỉnh, thành trong cả nước và kiều bào.
Cuộc thi đã trở thành cầu nối để bạn đọc chia sẻ, gửi gắm tâm sự, cảm xúc về tình yêu, gia đình; những hồi ức về tình đồng nghiệp, thầy trò; những nỗ lực vươn lên trong cuộc sống… Qua đó tôn vinh nghị lực sống, ca ngợi lòng nhân ái và những tình cảm tốt đẹp trong cuộc đời.
Ông Trần Văn Bình, Phó Giám đốc Trung tâm Viettel quận 1 - TPHCM:
Lay động và lan tỏa
Chuyện bây giờ mới kể là cuộc thi tập hợp được những câu chuyện đời thường có thật. Dù là những hồi ức về chiến tranh khốc liệt, những câu chuyện tình yêu cảm động hay đơn giản chỉ là những suy nghĩ rất riêng của con người khi trải qua biến cố nhưng tất cả đều có sức lay động và lan tỏa; đầy tính giáo dục và giúp nâng cao nhận thức về tình yêu, lối sống cho mọi người, đặc biệt là lớp trẻ.
Chúng tôi mong muốn Báo Người Lao Động sẽ tiếp tục tổ chức những cuộc thi tương tự và chúng tôi luôn đồng hành cùng báo trong suốt cuộc thi.
|
CHUYÊN BÊN LỀ
Quyết vượt lên số phận
Trong các tác giả có mặt tại lễ trao giải cuộc thi Chuyện bây giờ mới kể,
có lẽ chị Phạm Thị Khánh Xuân là người có thân hình nhỏ nhắn nhất.
Năm nay chị đã 31 tuổi nhưng chỉ cao bằng đứa trẻ lên 8. Tự ti, mặc cảm
nên hồi nhỏ, chị rất ít tiếp xúc với người lạ. Mãi đến khi lên TPHCM
thi đại học, chứng kiến cảnh cha mình bị người khác khinh khi, dè bỉu,
Xuân mới quyết tâm vượt lên số phận và chị đã làm được điều đó.
Hiện chị đã ra trường và có công việc ổn định tại Công ty Bách Khoa Computer. “Câu chuyện Trứng chọi đá
mà tôi dự thi cũng chính là thông điệp tôi muốn gửi tới những bạn trẻ
không may bị khuyết tật. Cuộc sống dù khó khăn thế nào chăng nữa, chỉ
cần ta nỗ lực hết mình thì sẽ vượt qua được” - chị Xuân bộc bạch.
Vui vì được cảm thông
“Dù không phải là thí sinh tham gia Chuyện bây giờ mới kể
nhưng tôi lại nhận được rất nhiều từ cuộc thi. Tôi thực sự cảm động vì
nỗi lòng của mình đã nhận được sự đồng cảm và chia sẻ của nhiều người”-
anh Dương Vũ Linh (lập trình viên Công ty Điện toán Sài Gòn) thổ lộ. Anh
Linh chính là nhân vật Sơn Tinh trong tác phẩm đoạt giải đặc biệt Chuyện cổ tích của anh và em của tác giả Dương Trần Ca (tức Đỗ Thị Huỳnh Hoa).
Linh cho biết mãi cho đến khi bài viết được chọn đăng, anh mới nhận được tin nhắn thông báo của tác giả. “Dù
tôi và Mỵ Nương vẫn chưa đến được với nhau nhưng tôi cũng cảm thấy rất
ấm lòng khi nỗi niềm của mình được chia sẻ” - anh tâm sự.
Vợ chồng cùng thi
Anh
Trần Giang Nam là một trong những thí sinh có mặt sớm nhất tại lễ trao
giải. Anh Nam tiết lộ: “Hôm nay, tôi có một sự kiện trọng đại nhất đời
người nhưng cũng cố gắng đến dự lễ để chia sẻ và chúc mừng những thí
sinh đoạt giải”. “Sự kiện quan trọng” mà anh nói là chuẩn bị lên Bình
Phước “kiếu rể” để ngày mai rước dâu.
Anh
Nam cho biết tình cờ đọc báo biết đến cuộc thi, vốn yêu thích viết lách
cộng thêm người yêu - giờ là vợ - cũng tham gia cuộc thi nên anh… tham
gia luôn! Tác phẩm dự thi của anh là Chiếc bình thủy tinh, còn bài dự thi của vợ là Chiếc áo ngày ấy.
Phan Anh - Thanh Nga
Thứ Sáu, 20 tháng 4, 2012
Gặp gỡ tác giả đoạt giải Chuyện bây giờ mới kể: "Hành trình tìm kiếm hạnh phúc"
(NLĐO)- 8 tác phẩm đoạt giải cuộc thi viết Chuyện bây giờ mới kể được công bố sáng nay, 21-4. 3 giải khuyến khích dành cho các tác phẩm: "Hạt bỏng ngày xưa" (tác giả Hương Phúc), "Người thầy nằm nghiêng" (Quỳnh Phạm), "Hai mảnh đời" (Phận nghèo). 2 giải ba cho các tác phẩm "Em tôi" (Lê Chí Đức), "Chú tôi" (Hoàng Phương Nga). 1 giải nhì cho tác phẩm "Món nợ" (Phạm Kỳ), 1 giải nhất cho tác phẩm "Những cây xương rồng của mẹ" (Nguyễn Thị Việt Hà). Giải đặc biệt của cuộc thi thuộc về tác phẩm "Chuyện cổ tích của anh và em" của tác giả Dương Trần Ca.
Cây “xương rồng” mãi xanh
Nếu một cánh cửa này khép lại sẽ có một cánh cửa khác mở ra. Chị Nguyễn Thị Việt Hà, luôn tin như vậy.
Với bài dự thi “Những cây xương rồng của mẹ”,
tác giả Nguyễn Thị Việt Hà, giáo viên Trường THCS Lê Hồng Phong huyện
Phú Tân, tỉnh Cà Mau đã mang đến cho độc giả nhiều cung bậc cảm xúc về
một người mẹ hiền hòa, đức độ, giàu lòng hi sinh…
Vượt qua nghịch cảnh
Năm lên 8, ba đi theo người
phụ nữ khác, bỏ mặc mẹ và ba chị em sống bơ vơ. Không ruộng đất, không
nhà cửa, mẹ chị dắt con về quê ngoại ở Dục Quang, tỉnh Bắc Giang sinh
sống. Cái nghèo khó cứ bám riết gia đình chị. Năm 1993, mẹ chị đưa chị
và các em lên vùng kinh tế mới ở Madagui, tỉnh Lâm Đồng tìm kế mưu sinh.
Ngày đó, nhà chị Việt Hà là cái lán gỗ nhỏ ven rừng, cuộc sống lam lũ
với những công việc bình thường như tuốt mây, bẻ măng, đan sọt…
Những giọt máu mẹ đã rơi để có tiền đóng học phí cho ba chị em. Nhà
nghèo nên những lần đi cắt rau lợn gần cánh đồng ngô chị Việt Hà “cả
gan” hái trộm vì quá thèm. “Khi mẹ biết, mẹ rất giận và bắt chị đi xin
lỗi rồi gửi tiền cho chủ. Chủ không giận, không nhận lấy tiền lại cho mẹ
chị thêm vài trái bắp. Mẹ chị không nhận mà còn đòi mua thêm bắp mới.
Đến giờ tôi còn nhớ mãi bài học ấy”- chị Việt Hà kể lại.
Hãy tin vào cuộc sống
Cuộc
đời của bất kỳ ai cũng có nhiều thử thách nhưng đồng thời cũng có rất
nhiều cơ hội để mình lựa chọn. Mình đang đi trên con đường có nhiều lối
rẽ, có lối rãi hoa hồng, có lối rắc đầy gai. Nếu kém may mắn đi trên con
đường gai nhọn, đá sắc thì điều ấy cũng chẳng có gì ghê gớm đến mức
tuyệt vọng. Bởi khi đi trên con đường chông gai, vất vả ấy mình sẽ nhận
ra chân giá trị cuộc sống nên hãy quý trọng niềm vui, hạnh phúc ấy. Cuộc
sống như người nông dân gieo hạt, cần mẫn trông chờ hạt nẩy mầm rồi hy
vọng một ngày thu hái trái ngọt. Và tôi luôn tin rằng nếu một cánh cửa
này khép lại sẽ có một cánh cửa khác mở ra.
|
Năm 1996, chị Việt Hà đậu 3 trường đại học. Không đủ tiền đóng học
phí, chị phải lặn lội từ Madagui về tận Cái Đôi Vàm, tỉnh Cà Mau xin vào
công nhân cho Công ty Cadovimex để thực hiện ước mơ học khoa Luật,
Trường ĐH Tổng hợp TPHCM (nay là Trường ĐH Khoa học xã hội và Nhân văn
TPHCM). Thế nhưng, cơ duyên lại đưa đưa chị đến học Trường CĐ Sư phạm
với số điểm cao nhất và nhận học bổng của Bộ GD-ĐT trợ cấp đến khi ra
trường.
Bên cạnh đó, chị còn đứng đầu bảng trong cuộc thi “Tài năng sự
phạm” dành cho giáo sinh. Buổi sáng đi học, buổi chiều chị làm phục vụ
một nhà hàng gần trường để kiếm tiền trang trải cuộc sống. Tối đến, chị
viết báo, viết văn, làm thơ để kiếm thêm nhuận bút gửi cho mẹ lo 2 em
học hành. Rời trường với tấm bằng tốt nghiệp loại giỏi, chị xin về dạy
tại thị trấn Cái Đôi. Năm 2001, chị là giáo viên giỏi cấp tỉnh và đến
năm 2004, chị là hiệu trưởng trẻ nhất tỉnh Cà Mau.
Tình yêu vô bờ
Sau khi ra trường có được công việc ổn định, chị Việt Hà đón em và
mẹ vào Nam sinh sống để bù đắp những tháng ngày mẹ đã cơ cực. Thế nhưng,
người mẹ hiền lành, giàu lòng hi sinh ấy chưa được sống hạnh phúc bên
con đã đi xa mãi mãi vì căn bệnh ung thư thận giai đoạn cuối. Mẹ mất,
đối với 3 chị em chị là một nỗi đau không nguôi. Cả 3 chị em đều không
thể quên được hình ảnh về người mẹ chịu thương, chịu khó, suốt đời vì
con.
Chính sự trân trọng những khoảnh khắc tốt đẹp về mẹ đã tạo nên cảm xúc để chị viết “Những cây xương rồng của mẹ”.
Chị Hà chia sẻ: “Tác phẩm này, tôi viết trong nỗi nhớ, trong niềm xúc
cảm thiêng liêng thốt ra thành con chữ. Viết như những lời thầm thì kể
những câu chuyện bất tận về mẹ. Một người mẹ sẵn sàng hứng chịu mọi đớn
đau, mất mát để con mình lớn lên đàng hoàng tử tế…”.
Ngày mẹ mất, chị như người mẹ thứ hai lặn lội thân cò, tảo tần làm
đủ mọi việc, kiếm tiền nuôi 2 em đi học như ước nguyện của mẹ. Nghĩ lại
những tháng ngày chị hai vất vả lo cho các em ăn học, anh Trung - em út
của chị Việt Hà kể: “Hồi đó, tôi không chịu nổi cái nghèo, tôi bỏ học đi
làm, rồi theo bạn nhậu nhẹt, đánh bài, cãi lời chị. Để thuyết phục tôi
đi học lại, chị đã đập gãy chiếc vòng mã não, lấy mảnh vỡ rạch vào tay
mình đến chảy máu và nói “Nếu em không nghe, chị chết tại đây”.
Nói về chị của mình, cô em út của chị Việt Hà chia sẻ: “Chị Hà vẫn
bán kem, bán sinh tố, chuối nướng, cắt cỏ mướn dù lúc ấy chị đã làm hiệu
trưởng. Không chỉ là một người chị yêu thương và hết mực lo lắng cho
các em, chị Hà còn là một cô giáo sống trọn niềm đam mê với nghề. Trong
mỗi bài giảng, chị đều lồng ghép những câu chuyện từ cuộc sống”. “Điều
đó hẳn sẽ làm mẹ tôi tự hào khi những đứa con côi cút sống đầy nghị lực.
Những người con sẽ trở thành những nhà giáo chân chính và sống tử tế
như điều mẹ mong muốn”- chị Việt Hà cho hay.
Tôi ứa nước mắt thương cho Sơn Tinh và cũng thương cho chính mình
Trong
chuyện cổ tích, Sơn Tinh đã đưa được công chúa Mỵ Nương về núi nhưng
ngoài đời Sơn Tinh và Mỵ Nương không thể đến với nhau. Dù chia tay nhưng
mỗi người vẫn lưu giữ một tình yêu đẹp thời sinh viên. Đó là thông điệp
tác giả Dương Trần Ca gửi đến độc giả.
Kể lại một cuộc tình đẹp
Chị cũng kể
thêm Báo Người Lao Động là tờ báo chị đọc hàng ngày. Chị rất thích tôn
chỉ và mục đích của tờ báo, nghiền ngẫm nhiều bài ký sự pháp đình , về
vấn đề kinh tế, tài chính và luôn đứng về người lao động thấp cổ bé
miệng ở trang Công đoàn cùng nhiều bài viết khác.
Vì vậy, ngay khi đọc thông tin cuộc thi, chị đã có ý
định tham gia vì ý tưởng cho bài viết này đã có từ trước, trước cả khi
hai nhân vật trong chuyện chia tay nhau.
Đây là câu chuyện có thật mà mà Mỵ Nương là con của
một bạn đồng nghiệp của chị. Mỵ Nương lúc ấy đang thi tốt nghiệp, dẫn
Sơn Tinh đến nhà thăm chị và chị đã rất cảm mến chàng trai hiền lành
phúc hậu này ngay từ lần gặp đầu tiên.
“Trong comment, nhiều người tự xưng là Sơn Tinh,
theo tôi cũng bình thường. Bất kỳ ai đã qua thời sinh viên nghèo khó,
phải đi làm thêm để có tiền ăn học đều cảm thấy đâu đó nhân vật Sơn Tinh
có hình bóng mình. Như trong bóng đêm ở ký túc xá, chỉ cần một giọng ca
buồn hòa trong tiếng đàn guitar với điệu bolero chập chùng: Xót xa tôi
còn trắng tay hoài, sách đèn nợ chưa dứt nên lận đận truân chuyên… là
hàng ngàn sinh viên đều cám cảnh với thân phận mình. Đó là chưa kể hàng
trăm sinh viên đã từng đóng vai Sơn Tinh ở Suối Tiên chứ không chỉ Sơn
Tinh trong câu chuyện của tôi. Viết về một nhân vật mà nhiều người trông
giống như mình cũng là một thành công dù tôi trong câu chuyện này chỉ
là người viết tình sử ”- chị tâm sự.
Chị kể nhiều ý kiến khen chê cũng là điều làm chị
xúc động, chị chỉ sợ câu chuyện mình viết chẳng ai khen chê thì phải xem
lại. Nhưng bất ngờ và hạnh phúc là có nhiều comment rất hay mà chị phải
đọc đi đọc lại để học cách diễn đạt ngôn từ, câu chữ, những tự tình của
các độc giả bậc thầy này. Ví dụ như: “Xưa nay “anh hùng vẫn lụy mỹ
nhân” nhưng hãy “lụy” theo cung cách của một Sơn Tinh hào hùng” hoặc
“Tình yêu phải đến từ hai phía, còn xa cách thì chỉ một phía thôi cũng
đủ đọa đày”…
Chị từng tham gia nhiều cuộc thi trên các báo nhưng
đây là lần đầu tiên chị lấy bút danh Dương Trần Ca để tham gia cuộc thi
“Chuyện bây giờ mới kể” trên Báo Người Lao Động.
Mong được giao lưu cùng độc giả
Chị Huỳnh Hoa kể, gia đình khó khăn, chị đã phải
bán dạo kiếm sống ở Sài Gòn từ năm học lớp 6. Nhưng may mắn, thời sinh
viên những năm đó, chị được Nhà nước hỗ trợ tiền ăn ở, sách vở. Thời
gian đó, chị đi học trước mắt là để gia đình đỡ được một miệng ăn vì nhà
chị phải chạy gạo từng bữa, lắm lúc phải ăn khoai, ăn cháo thay cơm. Vì
vậy mà chị rất đồng cảm với sinh viên nghèo, bươn chải kiếm sống.
“Nếu có một lựa chọn cho kết cục của câu chuyện,
tôi sẽ cho nhân vật Mỵ Nương một ngày nào đó sẽ quay lại với Sơn Tinh vì
Sơn Tinh xứng đáng với điều đó. Nhưng hiện tại là hiện tại, biết đâu
“tình chỉ đẹp khi còn dang dở’” mà bạn đọc nào đã từng nói. Vì vậy, hãy
tôn trọng quyết định của hai nhân vật chính”- chị tâm sự.
Chị kể Dương Trần Ca là cái tên chị nghĩ ra sau khi
đã thấm bốn chữ thế thái nhân tình trong nghề nghiệp. Thời đi học ở Đại
học Ngân hàng TPHCM, chị có học môn học tên là Tiền tệ, ra trường đi
làm công việc lúc nào cũng liên quan đến tiền bạc. Ghép từ cuối hai chữ
trên chị được chữ tệ bạc. Dù nhiệt huyết với ngân hàng cách mấy, dù sống
chết với nghề cách mấy nhưng lắm lúc chị vẫn thấy đắng lòng. Nhưng tiên
trách kỷ, hậu trách nhân. Vì vậy, ba chữ Dương Trần Ca có nghĩa là
Dương gian, Trần thế, Ca thán. Chị rất mong được giao lưu với bạn đọc
qua hộp thư duongtrancaca@gmail.com.
Chị hào hứng: “Nếu câu chuyện của tôi đoạt giải sẽ
là một hạnh phúc rất lớn cho tôi và nhân vật Sơn Tinh trong câu chuyện.
Còn số tiền thưởng nếu có, một nửa sẽ dành hết để mua sách “Chuyện bây
giờ mới kể” để tặng bạn bè, người thân của tôi và Sơn Tinh. Nửa còn lại
tôi sẽ làm từ thiện”.
Tâm sự của Sơn Tinh
Phóng viên Báo Người Lao Động cũng đã liên lạc với “Sơn Tinh” của
câu chuyện là anh Dương Vũ Linh. Sau đây là tâm sự “Sơn Tinh” gửi Báo
Người Lao Động:
Chào độc giả Báo Người Lao Động!
Tôi là nhân vật Sơn Tinh trong công chuyện, qua những câu hỏi của
quý báo, tôi cũng xin chia sẻ những cảm xúc của mình. Lần đầu tiên khi
tôi đọc được bài viết trên nld.com.vn, tôi cảm thấy rất bất ngờ khi bài
viết đã lột tả được gần như toàn bộ câu chuyện của chúng tôi. Cả tôi và
Mỵ Nương (chúng tôi vẫn thường xuyên liên lạc với nhau). Lúc đọc bài
viết cũng là lúc chúng tôi như sống lại vào thời điểm đó, thời điểm
chúng tôi còn diễn chung và yêu nhau. Bài viết gây cho chúng tôi có cảm
giác vui buồn lẫn lộn, vui vì chúng tôi đã có một chuyện tình đẹp, buồn
và một chút tiếc nuối khi chúng tôi không thể đi chung con đường, không
thể viết tiếp chuyện cổ tích của riêng mình.
Nếu được chọn lại tôi vẫn tiếp tục đến với Mỵ Nương, vì tôi luôn
nghĩ giữa tôi và Mỵ Nương sinh ra là để gặp nhau và thân thiết với nhau.
Điều này có thể được minh chứng khi chúng tôi đã gặp nhau vào thời điểm
đặc biệt và đã nhanh chóng yêu nhau. Trong thời gian yêu nhau, hai
chúng tôi rất hiểu nhau, có những sở thích và tính tình rất giống nhau.
Hiện tại tuy không còn yêu nhau, nhưng chúng tôi vẫn dành những
tình cảm đặc biệt cho nhau, chúng tôi là bạn thân nhưng đặc biệt hơn là
bạn thân. Hiện tôi chúng tôi đều cảm thấy thoải mái với cuộc sống của
mình và luôn cảm thấy hạnh phúc, may mắn khi được quen biết với nhau,
đặc biệt là luôn giữ được những tình cảm đặc biệt như vậy.
Tất nhiên là vui khi bài viết về mình lại được nhiều người quan tâm
đến thế, trong đó có những người đã lớn tuổi với sự lãng mạn trong tình
yêu, có những người bạn quen biết chúng tôi. Những dòng nhận xét chia
sẻ, thông cảm và khích lệ tôi bước tiếp đến tương lai đã làm tôi ấm lòng
hơn, tôi thật sự vui khi họ đã hiểu được câu chuyện mà tác giả đã
truyền tải về một chuyện tình đẹp như cổ tích.
Tuy nhiên tôi cũng có một chút buồn khi nhiều người đã không hiểu
được thông điệp của câu chuyện và có những lời nhận xét đi quá xa. Nhưng
điều đó cũng không quan trọng, cuộc sống luôn có những ý kiến trái
chiều về một sự việc mà. Tôi đồng ý với quan điểm của NCC (comment trong
bài viết) là "có một tình yêu được gọi là chia tay".
Về phần mình, tôi là người hướng nội, sống thiên về nội tâm và rất
tình cảm, rất khác với ngoài sáng sủa luôn cười của mình. Hiện tôi là
một lập trình viên tại một công ty tư nhân trong thành phố. Công việc
của tôi đang tiến triển tốt và cũng đang phấn đấu rất nhiều cho ước mơ
sau này là có một công ty riêng cho mình.
Như những người khác, tôi ước mơ sẽ có một mái ấm gia đình hạnh
phúc và một công việc ổn định. Cuối cùng trong tôi lúc nào cũng có một
hy vọng lại được đón Mỵ Nương về núi hoặc nếu không thì vẫn giữ được
tình cảm đặc biệt như hiện tại.
Đó là tất cả những gì tôi muốn chia sẻ với quý báo cũng như với bạn
đọc. Tôi cũng xin cảm ơn chị và mọi người đã quan tâm đến tôi cũng như
"Chuyện cổ tích của anh và em".
|
Ngọc Thắm - Hồng Đào
Thứ Sáu, 13 tháng 4, 2012
Cá khoai thuở nhà nghèo
| Phụ nữ Việt Nam cuối tuần - Số báo: 15/12 - Ngày phát hành: 12/4/2012 | ||||||||
| ||||||||
|
Thứ Hai, 9 tháng 4, 2012
Thầy Hiệu trưởng của ngôi trường bìa rừng phòng hộ
“Sống có ích, cống hiến và sáng tạo, để từng ngày hoàn thiện và khẳng định bản thân là khát vọng của con người nói chung trong xã hội hiện đại. Tôi không nghĩ nhiều về những trở ngại, khó khăn, thử thách của bản thân khi gắn bó tâm huyết với nghề dạy học mà chỉ nghĩ mình không ngừng học hỏi để vươn lên. Học để làm thầy đã khó, học để xứng đáng làm một người thầy có phẩm chất đạo đức, trọng đạo lý và trọng việc học còn khó biết chừng nào” Thầy Vũ Văn Tình - Hiệu trưởng trường THCS Lê Hồng Phong - Huyện Phú Tân - Tỉnh Cà Mau chân thành chia sẻ.
1. Gian nan nghề dạy học
Năm 1978 gia đình thầy Tình chuyển từ Hoa Lư - Ninh Bình đến Thới Bình - Cà Mau làm kinh tế mới. Tốt nghiệp THPT năm 1985 thầy học Sơ cấp Sư phạm Cà Mau, ra trường dạy tại Cái Nước. Quãng thời gian từ năm 1985 đến 1990 là giai đoạn giáo viên rất khó khăn vất vả, nhiều thầy cô con đông, vật chất eo hẹp, đồng lương ít ỏi phải bỏ nghề, trong đó có thầy. Năm 1993, tỉnh Minh Hải khuyến khích giáo viên trở lại ngành, thầy Tình nộp hồ sơ xin trở lại trường cũ. Tốt nghiệp Đại Học năm 1998, đến năm 1999 phòng Giáo dục và Đào tạo Cái Nước điều thầy tăng cường cho trường Tiểu học Cái Đôi Vàm 2, bổ nhiệm chức vụ Hiệu Phó, đến năm 2005 về trường THCS Cái Đôi Vàm làm Hiệu Phó cho đến năm 2007 tách trường, thầy giữ chức vụ Hiệu Trưởng trường THCS Lê Hồng Phong.
Năm 1978 gia đình thầy Tình chuyển từ Hoa Lư - Ninh Bình đến Thới Bình - Cà Mau làm kinh tế mới. Tốt nghiệp THPT năm 1985 thầy học Sơ cấp Sư phạm Cà Mau, ra trường dạy tại Cái Nước. Quãng thời gian từ năm 1985 đến 1990 là giai đoạn giáo viên rất khó khăn vất vả, nhiều thầy cô con đông, vật chất eo hẹp, đồng lương ít ỏi phải bỏ nghề, trong đó có thầy. Năm 1993, tỉnh Minh Hải khuyến khích giáo viên trở lại ngành, thầy Tình nộp hồ sơ xin trở lại trường cũ. Tốt nghiệp Đại Học năm 1998, đến năm 1999 phòng Giáo dục và Đào tạo Cái Nước điều thầy tăng cường cho trường Tiểu học Cái Đôi Vàm 2, bổ nhiệm chức vụ Hiệu Phó, đến năm 2005 về trường THCS Cái Đôi Vàm làm Hiệu Phó cho đến năm 2007 tách trường, thầy giữ chức vụ Hiệu Trưởng trường THCS Lê Hồng Phong.
Thầy Vũ Văn Tình phát biểu tại buổi lễ đón nhận Bằng công nhận Trường THCS Lê Hồng Phong đạt chuẩn Quốc gia (Ảnh: Nguyễn Thị Việt Hà).
Kể về thầy giáo Tình ngày xưa, thầy Nguyễn Văn Hiên, Hiệu Trưởng trường PTTH Phú Tân (Thủ trưởng đơn vị cũ của thầy Tình) cho biết: “Khâm phục nhất là nghị lực vượt khó hoàn thiện mình của đồng chí Tình. Gần 2 năm bỏ nghề làm lái tôm, không chỉ nuôi được vợ con mà còn nuôi tôm phát triển kinh tế. Thầy Tình làm kinh tế mát tay, mau thành đạt, tưởng không trở lại ngành nhưng không lâu sau đó xin đi học nâng cao trình độ chuyên môn, nghiệp vụ. Được cấp trên tin tưởng, đồng nghiệp tín nhiệm Thầy Tình trở thành cán bộ quản lý gần 12 năm nay”.
2. Những hy sinh đã được đền đáp
Trường Lê Hồng Phong, một ngôi trường mới tách nằm khá xa Trung tâm thị trấn. Trường ở giữa Làng Cá quanh năm nghe gió lộng từ biển, chất mặn mòi xứ sở ngấm cả vào hơi thở, thầy cô thường hay đùa: “Không giáo viên trường nào mặn mà bằng giáo viên trường mình. Mai mốt xa mùi nồng nàn tôm cá này chắc là nhớ quay quắt”. Trường mới tách, khó khăn vất vả trăm bề là thế nhưng thành tích thi đua dạy tốt học tốt có nhiều khởi sắc. Trong trường ngày càng có nhiều các thầy cô giáo được công nhận là chiến sĩ thi đua, giáo viên giỏi cấp huyện, tỉnh… Từ chỗ tập thể được xếp loại khá đã trở thành tập thể lao động tiên tiến và nhiều năm liền đạt danh hiệu tập thể lao động xuất sắc, được Chủ tịch tỉnh tặng Bằng khen. Bản thân thầy cũng đạt rất nhiều thành tích: Chiến sĩ thi đua cấp tỉnh, Bằng khen UBND Tỉnh và Kỉ niệm Chương Vì sự nghiệp Giáo dục. Thầy tổ chức công tác xã hội hóa giáo dục rất tốt trong việc huy động các nguồn lực xã hội về tinh thần, vật chất trong công tác xây dựng Trường đạt chuẩn Quốc gia. Ngôi trường mơ ước giờ đây đã thành hiện thực khi việc đầu tư cơ sở vật chất, nâng cao chất lượng chuyên môn đã hoàn tất, niềm tự hào ấy khiến bước chân trẻ reo vui đến trường, thầy cô giáo hăng say giảng dạy, bà con nhân dân yên tâm tin tưởng.
“Thật ra, những gì trường THCS Lê Hồng Phong có được hôm nay là nhờ vào sự đồng lòng của tập thể chứ công sức của tôi có là bao - thầy Tình khiêm tốn nói - Mình sống bằng lương tâm, trách nhiệm cống hiến bằng đam mê, bằng tình yêu nghề và trên hết là sự mẫu mực, giản dị tới thanh đạm. Tôi tin bằng tấm lòng ấy thì bất cứ thầy cô giáo nào cũng có thể dìu dắt, chắp cánh ước mơ cho học trò vững bước vào đời”. Khi tôi hỏi điều gì khiến thầy có đủ niềm tin với nghề, thầy Tình cầm tách trà thong thả nhấp một ngụm rồi nói: “Thế hệ chúng tôi không có khái niệm dấn thân vào những nơi xa xôi để làm nên những kì tích. Hồi mới ra trường hình ảnh đầu tiên đập vào mắt tôi là phòng học làm bằng lá dừa tạm bợ, những em học sinh trông rất thương, ăn mặc thiếu thốn, chân dính bùn đất, áo quần màu phèn, đi học rất xa, có em lội bộ đến 10km đến trường. Không ít những học trò từng lớn lên trong khó khăn, trong niềm yêu thương vô bờ của các thầy cô giáo trở thành những công dân có ích cho xã hội, trưởng thành có vị thế trong xã hội… Niềm tin của chúng tôi đơn giản là đặt cả vào các thế hệ học sinh”.
2. Những hy sinh đã được đền đáp
Trường Lê Hồng Phong, một ngôi trường mới tách nằm khá xa Trung tâm thị trấn. Trường ở giữa Làng Cá quanh năm nghe gió lộng từ biển, chất mặn mòi xứ sở ngấm cả vào hơi thở, thầy cô thường hay đùa: “Không giáo viên trường nào mặn mà bằng giáo viên trường mình. Mai mốt xa mùi nồng nàn tôm cá này chắc là nhớ quay quắt”. Trường mới tách, khó khăn vất vả trăm bề là thế nhưng thành tích thi đua dạy tốt học tốt có nhiều khởi sắc. Trong trường ngày càng có nhiều các thầy cô giáo được công nhận là chiến sĩ thi đua, giáo viên giỏi cấp huyện, tỉnh… Từ chỗ tập thể được xếp loại khá đã trở thành tập thể lao động tiên tiến và nhiều năm liền đạt danh hiệu tập thể lao động xuất sắc, được Chủ tịch tỉnh tặng Bằng khen. Bản thân thầy cũng đạt rất nhiều thành tích: Chiến sĩ thi đua cấp tỉnh, Bằng khen UBND Tỉnh và Kỉ niệm Chương Vì sự nghiệp Giáo dục. Thầy tổ chức công tác xã hội hóa giáo dục rất tốt trong việc huy động các nguồn lực xã hội về tinh thần, vật chất trong công tác xây dựng Trường đạt chuẩn Quốc gia. Ngôi trường mơ ước giờ đây đã thành hiện thực khi việc đầu tư cơ sở vật chất, nâng cao chất lượng chuyên môn đã hoàn tất, niềm tự hào ấy khiến bước chân trẻ reo vui đến trường, thầy cô giáo hăng say giảng dạy, bà con nhân dân yên tâm tin tưởng.
“Thật ra, những gì trường THCS Lê Hồng Phong có được hôm nay là nhờ vào sự đồng lòng của tập thể chứ công sức của tôi có là bao - thầy Tình khiêm tốn nói - Mình sống bằng lương tâm, trách nhiệm cống hiến bằng đam mê, bằng tình yêu nghề và trên hết là sự mẫu mực, giản dị tới thanh đạm. Tôi tin bằng tấm lòng ấy thì bất cứ thầy cô giáo nào cũng có thể dìu dắt, chắp cánh ước mơ cho học trò vững bước vào đời”. Khi tôi hỏi điều gì khiến thầy có đủ niềm tin với nghề, thầy Tình cầm tách trà thong thả nhấp một ngụm rồi nói: “Thế hệ chúng tôi không có khái niệm dấn thân vào những nơi xa xôi để làm nên những kì tích. Hồi mới ra trường hình ảnh đầu tiên đập vào mắt tôi là phòng học làm bằng lá dừa tạm bợ, những em học sinh trông rất thương, ăn mặc thiếu thốn, chân dính bùn đất, áo quần màu phèn, đi học rất xa, có em lội bộ đến 10km đến trường. Không ít những học trò từng lớn lên trong khó khăn, trong niềm yêu thương vô bờ của các thầy cô giáo trở thành những công dân có ích cho xã hội, trưởng thành có vị thế trong xã hội… Niềm tin của chúng tôi đơn giản là đặt cả vào các thế hệ học sinh”.
Trường THCS Lê Hồng Phong tưng bừng ngày đón nhận bằng đạt chuẩn Quốc gia (Ảnh: Nguyễn Thị Việt Hà).
Chúng tôi dạo quanh sân trường, một khuôn viên rộng, thoáng mát rợp bóng cây xanh, cơ ngơi khang trang, sạch đẹp, hiện đại. Khi được hỏi về bí quyết để vừa hoàn thành nhiệm vụ của một nhà quản lý, vừa làm kinh tế giỏi, thầy Tình tâm sự: “Tôi luôn tâm niệm lời dạy của Bác Hồ “Vì lợi ích 10 năm trồng cây, vì lợi ích trăm năm trồng người”, là một giáo viên trước hết Tôi phải hoàn thành nhiệm vụ dạy dỗ các em học sinh, trở về nhà xuất phát từ điều kiện cuộc sống, nên quyết tâm phát triển kinh tế để có điều kiện chăm lo tốt hơn cho con cái và gia đình”. Nhìn lại quãng đường gần 26 năm tận tâm, tận lực, say mê với nghề nghiệp, thành quả mang lại cho thầy thật lớn, cây đời thầy trồng lớp lớp đã trưởng thành. Từ những nguồn thu chính đáng, gia đình xây được căn biệt thự khang trang và đầy đủ tiện nghi tại thành phố Đà Lạt phục vụ cho sinh hoạt của gia đình sau này và tạo điều kiện tốt nhất để 3 người con được học hành tử tế.
Chia tay thầy Tình khi ly trà đã nguội, nắng lên cao, thầy trò đã dọn dẹp xong phòng học, Tôi ngoái lại ngắm ngôi trường ở bìa rừng phòng hộ nằm yên bình bên cửa sông Cái Đôi Vàm đêm ngày nghe sóng nước xô bờ rì rào, nghe hơi thở quê hương căng đầy trong ngọn gió, từ ngôi trường ấy lớp lớp học trò sẽ lớn lên, học thành tài rồi trở về xây dựng quê hương.
Chia tay thầy Tình khi ly trà đã nguội, nắng lên cao, thầy trò đã dọn dẹp xong phòng học, Tôi ngoái lại ngắm ngôi trường ở bìa rừng phòng hộ nằm yên bình bên cửa sông Cái Đôi Vàm đêm ngày nghe sóng nước xô bờ rì rào, nghe hơi thở quê hương căng đầy trong ngọn gió, từ ngôi trường ấy lớp lớp học trò sẽ lớn lên, học thành tài rồi trở về xây dựng quê hương.
- Theo Nguyễn Thị Việt Hà
Thứ Năm, 5 tháng 4, 2012
Cô giáo mê văn chương
Cập nhật lúc 15/02/2012, 09:08 (GMT+7)
Cô giáo mê văn chương
(GD&TĐ) - Vừa là giáo viên dạy giỏi, vừa là người viết văn, viết báo không chuyên có nhiều tác phẩm để lại ấn tượng trong lòng người đọc, cô đã nhận được nhiều giải thưởng từ cấp địa phương đến quốc gia. Giàu nghị lực, có hoài bão lớn, cô đã vượt qua bao nghịch cảnh cuộc đời để có được thành công như ngày hôm nay.
| Cô giáo Nguyễn Thị Việt Hà |
Tuổi thơ nhọc nhằn
Nguyễn Thị Việt Hà chào đời năm 1978 trong một gia đình nông dân nghèo ở Cà Mau. Quê nội của cô ở Nam Định, còn quê ngoại thì ở Bắc Giang. Lúc Hà mới 8 tuổi, là chị cả của hai em thì người cha đã bỏ gia đình đi theo tiếng gọi của tình yêu mới. Nhà không có ruộng đất nên mẹ cô phải tảo tần buôn bán để nuôi ba con ăn học. Ở vùng sâu ngập mặn của Cà Mau khó sống nên cuối năm 1993, người mẹ dắt ba chị em lên vùng kinh tế mới ở Madagui, Lâm Đồng để tìm kế sinh nhai. Bốn mẹ con ở trong căn nhà xiêu vẹo tận xó rừng Madagui luôn ầm ào thác lũ. Nhiều hôm Hà phải theo mẹ vào rừng đi kiếm củi hay làm cỏ thuê để có tiền mua gạo sống qua ngày.
Khó khăn luôn theo đuổi nên mẹ Hà lại đưa ba con về Bắc Giang, rồi lại từ Bắc Giang trở lại Cà Mau. Tới năm 2004, người mẹ tội nghiệp qua đời vì bệnh ung thư thận giai đoạn cuối, để lại ba người con ở Cà Mau. Lúc này Việt Hà và cô em kế đã ra trường, còn cậu em út đang theo học Cao đẳng Sư phạm.
Nén nỗi đau mất mẹ, không bố, cô thay mẹ dìu dắt các em trưởng thành. Ba chị em sống dựa vào nhau và nhớ mãi chuyện “ba hạt đậu xanh” mà mẹ đã dạy về cách sống, làm người. Trong bài thơ “Người đàn bà cõng nỗi đau trên lưng”, cô đã viết về mẹ với những câu nhói tim người đọc:
Mẹ cõng nắng trên lưng, cõng
mưa trên vai, trên mắt
Cõng con trong lòng
Cõng mình trên những
nỗi đau.
Mẹ dạy những đứa con vắt đêm
thành bình minh
Vắt cơn đói thành khát vọng
Mẹ nhận về mình bãi hoang
trên cánh đồng nứt nẻ
để vỡ đất gieo hạt mùa
gió ngược.
Vượt qua gian khó
Năm 1996, Hà thi đậu vào ba trường Đại học nhưng vì nhà nghèo, không thể theo học được. Cô xuống Cà Mau lột tôm ba tháng ở Công ty xuất nhập khẩu hải sản Cadovimex để kiếm tiền lo cho hai em. Với lòng ham học, cô mạnh dạn xin thầy Hiệu trưởng trường Cao đẳng Sư phạm Bạc Liêu lúc bấy giờ là Phan Anh Dzinh chiếu cố cho học. Thầy Dzinh thương hoàn cảnh của Hà, đặc cách cho cô học lớp 17C2 khoa Văn, hệ chính quy. Cô quyết tâm học thật giỏi để có học bổng hầu tiếp tục học lên. Vừa học vừa làm “gia sư”, dạy kèm cho con em một số gia đình, rảnh lúc nào lại tranh thủ rửa chén cho một nhà hàng gần trường. Tối thì viết báo, viết văn để có thêm thu nhập, nuôi hai em. Cứ thế, cô trang trải việc của mình và giúp hai em học hành đến nơi đến chốn. Ngoài ra, cô còn học tiếp Đại học ngành Ngữ văn và Quản lý giáo dục.
Năm 1999, ra trường dạy học được một năm, Hà nhận tiếp bằng tốt nghiệp Đại học hai ngành học thêm đó. Với sự phấn đấu tu dưỡng cao, năm 2001 Hà đã vinh dự được đứng vào hàng ngũ của Đảng. Rồi năm 2001 cô lập gia đình, hai em cũng đã ra trường có việc làm, khó khăn cũng dần qua đi.
| Việt Hà (bìa trái), nhận giải Nhì truyện ngắn ĐBSCL |
Vịn vào văn chương mà đứng dậy
Hà có năng khiếu về thơ văn từ bé. Năm 10 tuổi đã là phóng viên nhí, của báo Thiếu Niên Tiền Phong. Từ đó tới nay, cô không ngừng sáng tác đủ thể loại: thơ, truyện ngắn, bút ký, tản văn, bình thơ… Hiện nay, cô là cộng tác viên thường xuyên của nhiều tờ báo và tạp chí từ trung ương đến địa phương, được nhiều giải thưởng văn học cao quý…
Hà đi dạy ngày hai buổi, thời gian dành cho văn chương là lúc công việc, cuộc sống thường nhật của một người giáo viên, người vợ, người mẹ đã tạm lắng xuống. Người ta thường bảo con gái mà dấn thân vào con đường văn chương thì gặp nhiều đa đoan lắm. Nhưng với cô, văn chương là niềm vui, niềm hạnh phúc. Những lúc đau khổ, cô “vịn vào văn chương mà đứng dậy”. Hà cho biết về quan niệm văn chương của mình: “Với tôi, văn chương còn là ơn nghĩa. Là ‘nghĩa’ vì nó bồi đắp cho tôi lòng yêu thương, có duyên gặp được những người ân tình. Tôi còn được gặp bao phận người tận khổ nhưng vẫn sống tốt đẹp. Tôi không còn cô đơn khi bên cạnh mình có nhiều người tốt, và có văn chương là người bạn thủy chung. Là ‘ơn’ vì văn chương đã góp phần nuôi sống ba chị em và cả sự nghiệp chúng tôi đang có được. Văn xuất phát từ tâm hồn và cuộc sống đa sắc màu. Tôi đến với văn chương đơn giản và phức tạp như thế đó! Và viết gì cũng được, miễn điều đó xuất phát từ trái tim mình. Viết như là để thở”.
Viết văn chỉ là nghề “tay trái” của cô, vậy nó có ảnh hưởng gì đến nghề “tay phải” là dạy học? Hà tâm sự: “Tôi đến với văn chương như cái cách của bao nhiêu người đến với thứ ánh sáng nghệ thuật mê đắm này, nghĩa là đam mê, khát vọng và có một chút duyên may. Tôi bắt đầu tập viết những bài thơ, những bài văn ngắn khi còn học lớp 3 và được báo Thiếu Niên Tiền Phong đăng. Những khoản nhuận bút đầu tiên đủ cho tôi mua các bộ sách văn học kinh điển, như: Tiếng chim hót trong bụi mận gai, Những người khốn khổ, Ruồi trâu, Cuốn theo chiều gió, Ngôi nhà có bẩy đầu hồi, Con tàu trắng, Nhà thờ Đức bà Paris, Anna Karenina, Tội ác và hình phạt… Những cuốn sách ấy làm tôi say mê, bồn chồn. Tình yêu văn chương cứ ngấm dần, đến một lúc nhận ra mình không thể từ bỏ văn chương được. Tôi trở thành cô giáo dạy văn là vì thế. Như là một cái duyên, văn chương và nghề giáo có sự tương đồng nên nhiều nhà văn, đồng thời lại là nhà giáo. Nghề giáo là một nghề rất khó vì nó luôn phải tuân theo những khuôn mẫu, mô phạm. Trong khi đó, viết văn, làm thơ là sự sáng tạo và bung phá không ngừng. Viết văn giúp tôi dạy văn linh hoạt và hay hơn, bớt khô cứng trong giờ giảng, còn nghề giáo cho tôi sự trầm tĩnh, chín chắn. Khi đặt bút viết điều gì, tôi thường nghĩ: Đồng nghiệp khi đọc sẽ nghĩ gì? Học trò đọc sẽ nghĩ gì? Chính điều ấy khiến tôi có trách nhiệm với từng con chữ mà mình viết ra”.
Vĩ thanh
Hà cho biết, trong tương lai cô vẫn viết như hít thở khí trời. Nghĩa là vẫn mong tác phẩm của mình được in báo, in sách, và ước được độc giả cầm quyển sách hay bài báo của mình mà suy nghĩ, nghiền ngẫm về nó. “Tôi biết cuộc đời của bất kì ai cũng có nhiều thử thách nhưng đồng thời cũng có rất nhiều cơ hội để mình lựa chọn”- Hà nói
Mười ba năm dạy học và mười sáu năm viết văn, làm báo là khoảng thời gian để cô hiểu thế nào là con đường văn chương gập ghềnh nhưng cô không thể bỏ, dù con đường ấy đi không bao giờ tới đích, càng đi càng thấy xa ngái. Bởi khi đi trên con đường chông gai, vất vả ấy mình sẽ nhận ra chân giá trị cuộc sống. Và vì thế, Hà càng quý trọng niềm vui, hạnh phúc, không thể bỏ văn chương.
Lê Xuân
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)