Chị
chỉ mong một chút khát khao được tự do bay qua mỏm núi để hót thật lòng bằng
chính giọng hát của loài chim quyên
trong ngày mới...
Anh xé nát những bài thơ chị viết và vu cho cái tội ngoại tình
tư tưởng về một mùa đông trong cảm thức khắc khoải tiếng chim quyên. Thời sinh viên, khi người chị yêu không phải
là chồng chị bây giờ. Chị đã chắt mót từng đồng trong nhưng buổi cơm chung với
bạn bè để có thể mua cho anh một vài điếu thuốc...và anh cũng đã nhín nhúc đồng
lương ít ỏi để gởi theo con chị một vài lạng thịt, một mớ rau tươi. Nụ hôn
đầu đời trong chiều gió tím hun hút thổi ở đâu đó, mưa phùn giăng giăng ở đâu đó…Đôi
vòng tay có lửa… Nhưng anh đã dừng lại đúng
mức để chị vẫn trinh nguyên cho đến ngày lấy chồng. Tình yêu rồi tan vỡ, không
ai hiểu vì đâu?. Chia tay, chị không khóc,
mắt chạm vào anh rồi dừng lại thật lâu để khắc anh vào tim. Tiếng chim quyên lịm
đi khi chị đi lấy chồng.
Chồng yêu chị. Anh mở một nhà hàng để chị quản lý. Anh chỉ cần
chị nhàn hạ chăm sóc gia đình còn anh sẽ lo trong ngoài mọi việc. Anh ghét văn
chương, với anh, đó là nỗi ám ảnh về một tình yêu trong quá khứ của chị. Cơn
ghen bùng lên dữ dội khi anh vô tình bắt gặp bờ mi cong vút của chị thả ánh nhìn
trên dòng Ba Sắc cùng dòng thơ bỏ ngỏ bên cửa sổ. Ánh nhìn ấy không thuộc về
anh, dòng thơ ấy anh không có mặt. Anh xé nát những trang thơ chị viết, anh dẫm
nát khóm thuỷ tiên mới trổ những bông hoa cánh hồng mỏng mong manh như tâm hồn
chị. Chị bưng mặt khóc, chị đâu còn nhớ người xưa, chị có con với chồng và biết
yêu chồng từ những điều giản dị. Kí ức xưa chỉ là vết hằn chị cất rất sâu và biết
quên đi để sống cho hiện tại. Tuổi tác hao mòn tháng năm, các con dần lớn lên, chị không còn giữ những đam mê bỏng cháy, chị
chỉ muốn yên lặng bên anh, chỉ muốn anh hiểu cho chị những dòng thơ kia không
phải là bằng chứng của tội lỗi chẳng thể có lý do để mà thông cảm của phận đàn
bà. Anh không tin, ngày càng trở nên độc đoán và gia trưởng, anh muốn bóp chết
những dòng thơ đâu đó còn lẩn khuất trong tâm hồn chị. Trái tim chị hằn sâu bao
vết dao ngang dọc, đời đã dạy cho chị biết bao bài học vì đã quá tin người nhưng
chị vẫn luôn tin một ngày nào đó chồng chị sẽ yêu chị bằng niềm tin của tháng
ngày đầu kề vai ấp, bằng 2 mặt con khoẻ mạnh, đẹp xinh..Được tin và được cho đi
, mãi mãi sẽ lã không hối tiếc…
Nhưng trái tim chị sắp vỡ mất rồi… Những cơn ghen hờn đã biến
chồng chị thành ai đó lạ lẫm và khủng khiếp. Chị gục xuống bởi những lời sỉ vả,
miệt thị của anh, chị khóc từng cơn, như vắt máu con tim ra mà khóc. Hai con chị
đứng đó, nhìn cha mẹ, chúng khiếp sợ, ánh mắt hoảng loạn…
Con tim mong manh chị đã buộc chặt lại bằng những giọt nước
mắt thương thân và thả xuống dòng sông Basac...Chị vẫn còn lòng tự trọng của
mình ...Chồng chị phải tin chị, ti những tháng ngày sống bên anh là hạnh phúc đích
thực chứ không phải là tình yêu trong quá khức cùng ảo ảnh hạnh phúc xa vời
kia…
Con tim chị giờ đây đã khép,chị mong muốn được bình yên, dù
trong bình yên ấy chị vẫn phải thường khóc lặng lẽ . Chị sẽ không bỏ rời gia đình
này, chồng và con chị. Chị sẽ cố gắng để sống , để vui ..và để tin còn nhiều lắm
hoa hồng... Bằng bản năng đàn bà, chị tin, một ngày nào đó chồng sẽ tin chị, những
vần thơ sẽ vút cao để anh nhìn thấy trong đó có hình bóng gia đình mà chị đã yêu
thương đến cạn lòng.
Nguyễn Thị Việt Hà
Viết bài ni hồi mô mà mình ko hay rứa?
Trả lờiXóa