Nhật ký thành phố
Hai chị em ở xóm Ba Khía
Thứ Bảy, 24/11/2012, 16:13 (GMT+7)
TTCT - Ngày nào tôi cũng đi qua con đường ấy. Con đường xuyên qua một xóm nhỏ có cái tên rất miền Tây: xóm Ba Khía.
Xóm chen chúc những căn nhà lá cũ, xập xệ, chắp vá bằng những miếng cao su sọc xanh đỏ, gió lùa bật đinh bay phần phật, những gương mặt người lớn u tối quanh quẩn với đám ba khía hết đem đi muối lại nấu nước mắm; đám con nít mặt lem nhem, quần áo nhàu nhĩ tha thẩn vọc sình ở lạch nước thải từ tứ phía thị trấn. Có lẽ cái tên xóm cũng khởi nguồn từ đây.
| Hai chị em ở xóm Ba Khía - Ảnh: N.T.V.H. |
Gần cuối mùa mưa. Nước dâng lên từ lưng chừng đêm đến 9g sáng hôm sau mới rút. Ban đầu nước ngập mấp mé lề đường, rồi lần lần trôi vào nhà. Ai cũng tất tả thức dậy kê cao đồ đạc. Xóm Ba Khía nổi lềnh bềnh như... ba khía. Con đường như sông đặc ngần rác rưới. Người lớn, con nít dồn lên tấm phản nằm chèo queo đợi nước rút mới hè nhau lau nhà, dọn dẹp rồi cũng đúng giác đó ngày hôm sau lại lau nhà, dọn dẹp. Công việc lặp đi lặp lại một cách nhàm chán suốt mùa nước nổi. Cũng không có gì nhiều ngoài mấy cái thau, xô, xoong, cà ràng, lu khạp. Xóm này chỉ cần một cơn bão gầy đi qua là trọi trơ.
Tôi vẫn thường đi qua con đường ấy, dù nắng, dù mưa, dù nước ròng hay nước lớn. Mắt tôi hay kiếm tìm ở lối mòn mé bên phải ngôi nhà tường duy nhất trong xóm đã bỏ hoang hai đứa trẻ một trai, một gái bước ra từ phía ấy dắt nhau đi học. Bao giờ con bé cũng đi phía ngoài lề đường để thằng em đi bên trong. Không biết chúng nói gì với nhau nhưng nghe tiếng cười trong veo của hai đứa trẻ biết là chúng vui lắm. Hai cái bóng nhỏ xíu dịch chuyển trên đường, hiền hòa, bé bỏng và mất hút sau ngã ba rẽ vào trường mẫu giáo.
Những ngày nước lớn, hai đứa trẻ đi như bơi, cái túi nilông đựng chai nước con bé đeo ở cổ bởi hai tay bận xách hai đôi dép, thằng em níu áo chị, thỉnh thoảng nép vào người chị mỗi khi có chiếc xe chạy qua. Con bé xoay người lại ôm em, mặc nước bắn tung tóe ướt hết tấm lưng nhô cả xương sống.
Hôm nay xế trưa tôi đi ngang đó, cố kiếm tìm hai cái bóng trắng nhỏ nhoi vẫn đi về phía lối mòn ngôi nhà tường bỏ hoang. Đứa bé gái nằm trên chiếc ghế đá, thằng em ngồi kế bên lay gọi chị, nước mắt nước mũi bôi quẹt đầy mặt. Có ngọn gió mủi lòng đi qua, sống mũi tôi cay cay. Con bé sốt hầm hập, tôi bế nó lên theo lối thằng bé chỉ về nhà.
Ngôi nhà nhỏ. Che đỡ bằng mấy tấm tôn thiếc, trên trang thờ di ảnh người đàn ông rất trẻ. Người đàn bà cũng còn rất trẻ lao ra ôm lấy con mình, hơi thở đượm mùi ba khía muối, nước mắt chị rơi mau, ướt cả mặt con bé. Con bé cựa mình thì thầm: “Con hổng sao, bữa nay con được phát giấy khen, con để trong cái bọc”. Tôi đặt chiếc phong bì có 200.000 đồng tiền thưởng mới nhận được trên tấm phản rồi nhẹ bước quay ra khi người mẹ trẻ ôm chặt hai con vùi mặt khóc.
Trước hàng ba, đám hoa đồng nội chết ngập mấy hôm trước lại ngóc cổ dậy, nẩy mầm!
NGUYỄN THỊ VIỆT HÀ (Cà Mau)
Bài đã dùng trên Tuổi Trẻ Cuối Tuần số 47-2012
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét