Ảnh Việt Hà

Ảnh Việt Hà
Ta về trồng cỏ dại đầy sân...

Thứ Tư, 25 tháng 4, 2012

Con đường trắng hoa sưa tuôn

VĂN HỌC - NGHỆ THUẬT

Con đường trắng hoa sưa tuôn
Cập nhật ngày: 18/03/2012 07:08:51http://www.baocamau.com.vn/newsdetails.aspx?id=21&newsid=20519

Uyên viết thư bảo mùa hoa sưa đã đến. Bạn nhắc tôi nhớ năm 17 tuổi, khi đến Ký túc xá Mễ Trì tìm bạn, thấy những bông hoa bé xíu trắng muốt rụng trải thảm dưới chân, ngước lên nhìn hoa ấy từng chùm như mây trắng trời rung rinh theo gió. Hương hoa không đặc biệt nhưng rất bình yên. Hỏi bà cụ bán nước chè xanh mới biết đó là hoa sưa.
Cụ nhai trầu bỏm bẻm, tóc trắng vấn cao, răng hạt na nhưng tiếng nói còn thanh tao hiền hậu: “Ngày trước hoa sưa còn ối ra đấy. Giờ người ta chặt đi nhiều rồi vì gỗ sưa rất quý, thứ gỗ ấy đắt tiền. Đến Hà Nội mà không biết hoa sưa thì chưa hiểu Hà Nội đâu. Hoa ấy còn là hồn người Hà Nội nữa đấy cháu ạ!”.
Hoa sưa nằm trong sự trầm lặng trong nỗi nhớ của những con người cả đời gắn bó với “những thăng trầm Hà Nội”. Hoa sưa lặng lẽ trút lá rồi một sáng tháng ba chót vót đầu ngọn ngập tràn sắc trắng hiền hòa của hoa.
Ngày ấy tôi cứ kiếm cớ đi sang Mễ Trì chơi để ngắm hoa sưa, ngồi dưới gốc cây uống bát nước chè xanh đến nỗi bà cụ Cải (tên của bà cụ bán nước chè) quen mặt rồi kể chuyện cho nghe. Cụ bảo, hoa sưa theo truyền thuyết là hồn của nàng trinh nữ phương xa gởi đến tình lang là chàng trai ở thành Thăng Long.
 
 Hoa sưa.
Tình yêu không trọn vẹn, cô gái kết hồn bạch ngọc phủ đầy vòm cây sưa vừa thay lá nhờ hoa nói hộ tình yêu. Ông lão nhà cụ ngày xưa cưới cụ cũng vào mùa hoa sưa, khi mưa xuân giăng nhẹ tiễn hoa sưa rơi trên cỏ xanh.
Mấy mươi năm ăn ở với nhau nồng nàn, cụ ông lại bỏ đi trước cũng vào mùa hoa sưa. Năm ấy, hoa sưa bỗng nở nhiều như tuyết phủ. Nhớ cụ ông, cụ bà mới bán nước chè nơi này xem như đi thay cho cụ ông trên con đường hoa sưa thêm vài năm nữa.
Hoa sưa nở chỉ đôi tuần khiêm nhường lẫn vào nhiều loài hoa khác vào độ cuối xuân. Tôi thẩn thơ tìm hoa sưa trên đường Bưởi, Vườn Bách Thảo, Hoàng Hoa Thám, Hoàng Diệu, Phan Đình Phùng…
Chẳng có máy ảnh mà chụp, tôi đành nhờ anh thợ chụp ảnh có hiệu gần đấy chịu khó chụp mấy kiểu ảnh, chụp người ít thôi, chỉ cần chụp được cái mặt ngước lên vòm mây trắng muốt chót vót trên cao.
Những chuyến đi kéo tôi về phía Nam, mỗi năm đi ngang Hà Nội để về Bắc Giang vào cuối năm, chẳng dịp nào gặp lại vòm trắng muốt tháng ba kia, nhưng câu chuyện tình yêu của bà cụ bán nước chè cứ theo tôi mãi.
Uyên kể, Hà Nội vẫn phố nhưng bụi và ồn, hoa sưa vắng đi nhiều. Bà cụ Cải mất đã lâu. Khi còn sống, thỉnh thoảng cụ vẫn hỏi cô gái tóc dài năm xưa sao không thấy tháng ba đến ngắm hoa sưa… Ừ thì, chẳng còn dấu vết của hàng phố, những gương mặt quen, chỉ còn câu chuyện của cụ Cải về tình yêu gắn với hoa sưa bứt rứt một kiếp người./.
Bài và ảnh: Việt Hà

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét