Truyện ngắn
Đêm nay Sài Gòn mưa, những khi Sài Gòn mưa thế này thì nơi đâu đó
có Bão ... Bão làm mưa, làm cho con người ta phải lo, làm người ta buồn.
làm tôi nhớ quê, nhớ má, nhớ em Huệ da diết…
Suốt những năm tháng tuổi thơ, tôi đã khóc vì bí mật khủng khiếp:
tôi không phải là con của má tôi. Không như cách hành xử phân biệt
thường thấy với con nuôi, tôi không bị má bị hắt hủi mà
ngược lại má thương tôi rất nhiều như để bù vào cái khoảng thiếu
hụt mà má không hề biết tôi đã phát hiện ra. Tôi tìm cách chống đối
người đã nuôi dưỡng tôi. Bằng cách này hay cách khác,
tôi luôn vùng vẫy trong vòng tay của má dù tận trong thẳm sâu tôi
yêu má, cần có má. Chỉ là tôi cố tình để được mọi người chú ý đến mình
bằng những trò láu cá như tự làm mình chảy máu, làm vỡ đồ
đạc, hoặc dầm mưa cho đến khi cảm mạo. Tôi đã thèm khát tình cảm đến
mức ích kỉ như thế đấy!
Má sanh em bé, không còn nhiều thời gian dành cho tôi như trước. Ba
đi tối ngày ít khi ở nhà, má như cái bến vắng lặng không thuyền neo
đậu. Giấc mơ trẻ thơ chỉ là những cơn bàng hoàng
khủng khiếp khi tôi nghĩ một ngày nào đó má sẽ giết tôi đi vì đã
sanh con ruột. Tôi ghét em, mỗi khi má đi mần để em tôi coi, tôi luôn
tìm cách ngắt nhéo em bất kể nó chơi đùa hay mè nheo.
Má về hỏi những vết thâm tím trên người em, tôi nói dóc má, em té.
Má không hỏi gì thêm chỉ nói: “ Em còn nhỏ hay leo trèo, con coi em kĩ
kĩ cho má”.
Một lần, khi em Huệ lên 4 tuổi, em làm lem mực cuốn tập toán của
tôi, tôi nổi giận cầm luôn cuốn sổ phang vào mặt em, em khóc ré lên, máu
từ mũi, môi chảy đỏ. Tôi sợ quá cắm cổ chạy ra khỏi nhà
với ý nghĩ: “ Lần này má sẽ giết mình thật. Y như trong chiêm bao”.
Bước chân của một con nhỏ mới lên 10 tuổi hoảng hốt băng trên con đường
đất gập ghềnh với cái ý nghĩ kì cục đó. Tôi mải
miết chạy, chạy mãi vì tưởng tượng sau lưng mình ba má tôi đuổi
theo, trên tay cầm gậy gộc. Đến khi mệt rũ, tôi nằm trên mặt ruộng vừa
qua vụ gặt còn trơ lại lởm chởm những gốc rạ, tôi mới nhận
ra trời đã xám đen, buổi tối nhập nhòe ánh lửa ma đây đó khắp cánh
đồng. Đêm thăm thẳm, vài tiếng chim thảng thốt giật mình.Tôi co người sợ
hãi, khóc thét lên, tiếng khóc của tôi va vào mặt sông,
dội lên màn đêm, lan trên cánh đồng thê thảm. Cái khoảnh khắc trơ
trọi trong không gian mênh mông ấy sau này cứ găm mãi vào kí ức của tôi.
Tôi sống lăn lóc như cỏ hoang, tự học mọi thứ ở đời, đi ăn xin để
sống. Đó là những ngày tăm tối dài khủng khiếp, trái tim non nớt của tôi
đã kịp cảm nhận thế nào là khổ ải. Mỗi khi bị xua đuổi
như một đứa ăn cắp, tôi lủi thủi ra cuối chợ khóc rấm rứt. Muỗi bu
đen, cuối chợ nhớp nhúa, hôi tanh mùi rác rưởi, rau quả thối dồn lại,
tiếng chó hoang tru lên trong đêm tối, tiếng mèo hoang đẩy
tôi vào sự tuyệt vọng vô biên, quấn mảnh bao tải lên người tôi nằm
mơ được má tìm thấy đón về, kể cả đón về chỉ để ghiết tôi chết đi bởi
những tội lỗi tôi gây ra thì cũng đỡ cực hơn cái cảnh sống
vầy.
Rồi má cũng đón tôi về thật. Má tìm tôi khắp nơi, nhắn người chung
xóm làm ăn phương xa, dặn khách thương hồ nếu vô tình nhìn thấy con nhỏ
Mai gầy gò, trán dô ra bướng bỉnh báo tin dùm, má đội
ơn. Má chèo xuồng ngược dòng chở dừa bán lấy tiền làm lộ phí vừa tìm
con. Má mang theo con Huệ trên đường xuôi ngược để kiếm cho bằng được
đứa con gái nhặt bên lề đường tự kỉ lạc loài.
Đó là một buổi chiều muộn khi tôi bới móc cần xé rác xem có thứ thừa
thãi nào nhét được vô bụng không thì nghe tiếng gọi:“ Con Mai, con Mai
đó có phải không? Mày bỏ đi đâu đến giờ má mới tìm thấy
mày hả con”. Tôi ngó lên, trời đất ơi má tôi đó. Mái tóc lúc nào
cũng búi củ tỏi cắm nhánh đước xuyên qua tóc để lộ đôi gò má cao mà
thiên hạ xì xèo là má tôi có tướng sát phu không lẫn vào đâu
được. Con Huệ đứng kế bên gọi: “ Chế Mai, em nè”. Bàn chân tôi líu
ríu chạy chực ngã, hai hàng nước mắt chảy dài, nhịp tim đập thổn thức.
Tôi ùa vào lòng má, vục mặt vào ngực má nghe mùi mặn mòi
sông bể, nghe mùi nắng gió ám lên da thịt má, nghe mùi củi khổ, lá
mục, hương khói đốt đồng má mang từ ở quê đi tìm tôi. Tôi ôm lấy em, lật
mớ tóc em rối tung coi cánh mũi, khóe môi có thẹo không
khi cuốn sổ có gáy to tôi phang vào mặt em chảy máu khi đó.
Má tôi lấy ống tay áo sờn rách quệt nước mắt biểu:
- Thôi, xuống xuồng, về nhà với má.
“ Về nhà với má” câu nói đó của má khắc vào tim óc tôi dấu ấn ngọt
ngào nhất, bình yên nhất, đẹp đẽ nhất trong suốt cuộc đời tôi mà không
có điều gì trên cõi nhân gian này có thể hay hơn, ấm áp
bằng. Má đưa cho chị em tôi cái bánh bao không nhân đã nguội ngắt
cứng còng biểu ăn lót dạ chừng nào về đến nhà má nấu cơm nóng cá sặc kho
khô, canh rau tập tàng cho ăn, nghe má nói tôi cũng đủ
nhiểu nước miếng thèm thuồng. Lâu dữ tôi đâu có được ăn cơm má nấu.
Ngay lúc đói, tôi ăn bánh bao ngấu nghiến, em Huệ thấy vậy đưa tôi:
- Hai đói lắm phải hôn? Hai ăn cái phần này của em đi.
Má nói:
- Má với Út ăn hồi xế, em đưa thì con ăn đi. Về tới nhà con thèm ăn gì má cũng nấu con ăn ngheo.
- Con không muốn gì trọi trơn. Chỉ muốn có má thôi. Còn má thì cái chi cũng có.
Tôi ôm em khóc rưng rức, dòng sông im lìm không tiếng động, chỉ có
tiếng khua chèo lùa nước rào rạt của má, chỉ có tiếng búng nước tanh
tách của tôm cá cong mình nhẩy lên mặt sông, chỉ có nhịp
thở của má khi cố rướn mái chèo đưa con thuyền gối lên lườn sóng.
Tôi ôm em đắp ngang người cái áo khét nghẹt mùi mồ hôi của má ngủ gọn
hơ trong lòng xuồng đã được má làm cà rèm che chắn.
Bỏ nhà lang bạt cả năm vô tình tôi ngửi được cái mùi sang trọng còn
sót lại trong thức ăn của mấy nhà hàng dục bỏ trong xe rác lẫn mùi bần
hàn từ cống rãnh, rác rưới, hôi hám ngay trên mình tôi.
Ngày nào tôi cũng nao nức nhớ mùi quê xứ mình. Mùi phân heo gà lẫn
tiếng cục tác, quác quác, ụt ụi, éc éc. Mùi lá mục ẩm mốc, đườm đượm hắc
hắc, nhất là sau mùa mưa càng xộc len là đà nằng nặng.
Mùi cơm chín nấu bằng củi nổ lép bép hay của đám lá tai tái bén lửa.
Ngày còn nhỏ tôi hiểu tại sao người xưa hay dùng khói để tả nỗi nhớ quê
giờ thì tôi hiểu. Khi tha hương tôi mới hiểu, nhìn
ngọn khói nhẩy loi choi trên nóc nhà ở quê người mà tôi nhớ quê mình
đến cồn cào gan dạ, tôi thèm được ngồi bên cà ràng ấm nóng đợi má sai
biểu tôi làm chuyện này chuyện nọ.

Má bệnh nặng, em tôi lấy chồng Đài Loan lấy tiền chữa bệnh cho má.
Khi đó tôi đang học trung cấp kế toán trên Sài Gòn. Ngày em đi má điện
thoại cho tôi, giọng má ríu lại, gẫy gấp khúc vì
vừa khóc vừa nói: “ Con Huệ nó đi rồi, nó để tiền cho má chữa bệnh,
cho con đi học nè. Mai mốt không biết nó có đường về quê không? Mày học
xiết thành nghề về với má nghe con”. Ôm cứng cái ống
nghe của thím chủ nhà trọ tôi bật khóc không nói được tiếng nào.
Tiền lấy chồng của Huệ cũng không cứu nổi má, sau đó ít lâu má tôi
quy y tiên tổ. Ngày má chết, ba cũng không về, em tôi từ ngày đi lấy
chồng xa xứ cũng bặt vô âm tín. Nghe bà con mấy người
đi Đài Loan cùng đợt với Huệ nói lại là số em tôi xui lấy phải ông
già nông dân Đài Loan nghèo xơ xác. Em tôi tối ngày ngoài ruộng mần quần
quật chưa kể đến việc làm tất cả công việc nhà. Tôi cắn
môi đến bật máu, oán trách bản thân kinh khủng sao không lo kiếm
tiềm cho má để em phải khổ sở như vầy. Hình ảnh em sống tủi nhục, câm
lặng, chịu đựng đòn roi nhà chồng cứ hiện ra xoáy vào tôi,
dày vò tôi. Đường về quê chịu tang má của em có khi lại là điều viễn
vông. Đám ma má tôi vắng tanh, buồn thảm không kèn trống, chỉ có cái
khăn trắng tôi đeo. Nghe chòm xóm kể ngày má cưới chồng
cũng lạt nhách, về nhà chồng không món đồ hồi môn, không mâm bàn cỗ
quải …Thả nắm đất trên mả của má, tôi chỉ cất được tiếng:“ Má chết yên
nghen má”, tiếng tôi nghẹn lại như mắc cục gì đắng,
cứng, quá khổ ngang họng. Tôi muốn báo tin cho Huệ hay để nó tìm cơ
hội lần hồi về quê thắp nén nhang cho má nhưng không biết em ở chốn nào ở
đất Đài Loan xa xôi đó. Lòng tôi thắt lại khi nghĩ về
em bởi mối xa xót thương yêu đứa em thưở bé từng bị tôi hắt hủi.
Tôi sợ nghèo, sợ như ma như quỉ ,dù phải sống với nó từ khi sanh ra
đến giờ. Má chết, em bặt tin, tôi bỏ học đi kiếm tiền với hi vọng thoát
khỏi kiếp nghèo khó đeo đuổi. Tôi tìm đến một vũ trường
có tiếng ở quận 1, Sài Gòn khi đọc được thông báo vũ trường tuyển
dance. Tôi quên hết mùi quê, quên lời má dặn, cố lột bỏ gốc gác miền Tây
phèn đặc để phủ lên mình lớp vỏ của một cô gái thị thành
sành điệu. Tôi ước có thể lọt vào tầm mắt của một đại gia nào đó
trên tay cầm từng tệp tiền đô ngồi đếm, xài đồ hiệu, đi xe hơi, vàng bạc
đeo trĩu nặng.Ước mơ đó không dính dáng gì đến luống cày,
đồng lúa, con trâu – cái nguồn gốc xuất thân của tôi. Tôi học nhanh
những động tác uốn éo, mơn trớn. Tôi dính bầu trong một lần đi khách.
Tôi phá bỏ bào thai không mong muốn đó trong một
phòng mạch tư. Tôi tiếp tục điên cuồng trong giấc mơ đi tìm đại gia.
Đại gia không thấy đâu, chỉ có nỗi nhục ê chề khi khách đến bar nhẩy
lên sân khấu mơn trớn, sờ soạng và có thể nhét tiền vào
bất cứ đâu họ muốn.
Thành thực mà nói, tôi không nhớ được gì nhiều từ lý thuyết nhà
trường. Tôi cũng không day dứt vì lỗi phải với ai trong khi suốt thời
thơ ấu tôi đã tự cho mình chẳng là gì cả? Chẳng thuộc
về ai? Tôi không đi tìm gia đình mình kể cả lúc má mất.Người đàn bà
đã sanh ra tôi nhưng rồi lại bỏ rơi khi tôi vẫn còn khát sữa mẹ đã
khiến tôi không hề có một chút ý niệm gì. Tôi đã thèm
thuồng những lời nói thương yêu, những cử chỉ dạy dỗ ân cần biết
chừng nào nhưng tôi không thể chịu đựng được cái cảm giác yếu đuối, tội
nghiệp. Tôi trân mình tỏ vẻ bất cần thậm chí ngang
ngược. Má bỏ tôi đi, tôi cũng bỏ tôi luôn trong quán Bar, vũ trường.
Tôi không oán trách bất cứ ai đã xô tôi vào con đường này, nhưng có đôi
lần, trong những đêm khuya khoắt, khi phải tự đối diện
với chính mình, với những nỗi đau thăm thẳm trong tâm hồn, tôi lại
nghĩ: “Phải chi má còn sống, cuộc đời mình sẽ khác?”. “ Về với má” lời
má nói xốn vào lòng tôi, vò xé tâm can, lúc ấy tôi cũng
có ý nghĩ sẽ trở về miền Tây trồng rau, nuôi heo gà trên thửa đất má
tôi để lại. Tôi nghe mấy người dưới quê lên nói giờ người ta múc đất
thành vuông nuôi tôm, chỗ trúng, chỗ thất. Cánh đồng giờ
chỉ thấy mênh mang những vuông tôm, đất bạc màu trắng xóa, những
thân dừa chết lặng cam chịu xác xơ. Từ ngày chuyển dịch vùng nuôi tôm,
bà con giờ chỉ trông đầu tháng, giữa tháng để xổ tôm. Người
ta chưa thể trồng rau trên vùng đất bị nhiễm mặn. Xung quanh đất má
tôi cò đậu trắng bờ, tôm thất, nợ ngân hàng chất đống, chuốidừa chết
sạch, rau trồng còi cọc, heo gà nay nuôi mai chết. Hồi má
tôi còn sống trong vườn đủ thứ dừa, chuối, ổi, rau, dưới kênh đủ thứ
cá bổi, sặc, phi. Vườn má tôi không múc nuôi tôm nhưng xung quanh bà
con nuôi tôm nên đất nhiễm mặn, nghe nói cỏ hoang mọc
thành bờ, thành bụi. Thảng trong ý nghĩ tôi muốn trở về rồi lại rươm
rướm nước mắt nghĩ tôi về đó trọi trơ có ai đâu mà về chi?. Tôi có ám
ảnh, day dứt thiệt nhưng rồi mọi ám ảnh, day dứt muốn về
quê đã bị những trận say bí tỉ đã xóa sạch. Chỉ còn lại những đêm
quay cuồng trên sàn, với hơi men ma mị và với những người đàn ông coi
tôi như món đồ giải trí. Tôi quen với sự mạt sát, sỉ nhục,
đánh ghen đến mức nếu ai tỏ ra dịu dàng, quan tâm càng khiến trái
tim tôi tổn thương, càng khiến tôi quẫy đạp phá phách làm ngược lại cái
khát thèm dồn nén tận sâu thẳm lòng tôi.
Tôi không biết đó là bi kịch hay hạnh phúc khi được gặp sự quan tâm
dịu dàng từ một người đàn ông tử tế. Chuyện của tôi na ná như mấy bộ
phim Hàn Quốc sướt mướt người ta vẫn coi trên ti vi. Đó là
một đêm sau khi tôi bị gã đàn ông bao tôi vứt lại lề đường trong một
cơn say khướt sau khi đã “ xài” tôi tối đa. Tôi không còn có thể trụ
lại khi trên sàn có rất nhiều các em gái trẻ đẹp
hơn thay thế. Tôi trở thành gái đứng đường, hạ thấp hơn nữa cái giá
vốn đã quá rẻ mạt của mình. Một lần đi khách tôi gặp anh, người đàn ông
kì lạ của cuộc đời tôi. Anh không cư xử với tôi như
cách cư xử của bao gã đàn ông với một con điếm. Anh nói tôi đừng làm
cái việc nhơ nhuốc đó nữa kiếm cái nghề tử tế mà làm. Anh cho tôi số
tiền đủ để học một cái nghề nuôi sống mình. Người đàn ông
đó gieo vào tôi thứ ánh sáng của hy vọng trong cái lúc cả tinh thần
và thể xác của tôi như một thức cặn bã đáng ghê tởm. Tôi cảm nhận anh
tìm đến tôi không chỉ vì như cầu truy hoan để giải tỏa
những căng thẳng trong công việc, gia đình mà bởi anh cô đơn quá cần
một người không biết rõ về anh để nghe anh tâm sự. Anh nói nhiều điều
về các mối quan hệ cuộc sống, công việc nhưng tuyệt
nhiên không cho tôi biết cặn kẽ về anh, duy nhất một lần anh nói về
vợ, đó là một người phụ nữ con nhà gia giáo, thuần khiết và kiêu hãnh.
- Vì sao có một người vợ như thế anh lại tìm em? – Tôi hỏi.
- Đó không phải là chuyện em được biết – anh trả lời ngắn gọn.
Tôi thay đổi nhiều, đi khách ít hơn. Như mọi con điếm, mọi ánh nhìn
khinh bỉ của mọi người vẫn ném vào tôi, không buông tha quá khứ đen tối
của tôi. Tôi quyết định chuyển phòng trọ khi đã
học thành thạo nghề làm móng. Tôi phát hiện mình yêu anh, dù không
dám thể hiện điều đó, tôi không phải là đứa con gái trong sạch để xứng
đáng với một người đàn ông như anh dù chỉ là một người
tình trong bóng tối. Tôi quằn quại trong sự chịu đựng âm thầm cố tẩy
rửa quá khứ của mình để chỉ mong khi anh tìm đến không có ám ảnh cái dơ
bẩn của một đứa con gái hư hỏng sa vào nghề bần cùng
bán thân nuôi miệng. Chỉ cần như vậy tôi đã thấy mình hạnh phúc. Cho
dù anh luôn giữ một thái độ ân cần sòng phẳng “ ăn bánh trả tiền”.
Không gì khổ sở bằng cái cảm giác khi nghĩ trong mắt anh,
tôi vẫn chỉ là một con điếm, không hơn không kém.
Anh lại đến tìm tôi, rất khuya, khi đã say khướt. Anh bảo đừng đụng
đến anh, anh chỉ cần một chỗ nằm yên ổn. Anh lè nhè kể về cuộc hôn nhân
kiêu hãnh, niềm kiêu hãnh của anh và vợ anh đang
tồn tại trong một ngôi nhà lớn đến mức sắp sửa bật tung mọi thứ. Anh
nói một mình lảm nhảm rằng người càng có học thì càng nhiều trò khốn
nạn và bi kịch của anh là không bao giờ chịu thừa nhận sự
khốn nạn của mình, không dám nhìn vào bi kịch của mình. Tôi không
hiểu hết những lời anh nói nhưng tôi có thể hiểu được cảm giác tuyệt
vọng của anh lớn đến mức nào. Anh ngủ, vắt người trên chiếc
giường của tôi mà thỉnh thoảng anh lui tới. Từ ngày đổi chỗ ở, Anh
là người đàn ông duy nhất bước qua ngưỡng cửa phòng tôi. Tôi lau mặt,
tháo giầy cho anh, rất nhẹ nhàng. Tôi khẽ chạm tay vào má
anh. Tôi sợ anh thức giấc và sẽ bỏ tôi đi ngay như tất cả các lần
đến tìm tôi.Tôi sợ phải nhìn thấy anh dậy, sợ phải khép cánh cửa sau
lưng anh bởi ý nghĩ lạ lùng sau khi anh bước ra khỏi nơi tôi
đang ở anh sẽ không bao giờ quay lại. Lần nào tôi cũng sợ hãi điều
đó…
Nhưng anh đã đi, vào sớm hôm sau, tôi không bao giờ biết được đó là
lần cuối cùng anh đến, như tôi đã từng lo sợ trước đó. Tôi cũng không
bao giờ có thể tin rằng đó cũng là buổi sáng cuối cùng
của anh. Điều đó thật khủng khiếp, nằm ngoài sự tưởng tượng của tôi.
Trên đường về nhà anh đã gặp tai nạn, xe anh va quyệt vào một chiếc
container, bánh xe cán ngang đầu, vỡ nát…
Tôi đau khổ lắm nhưng tôi không theo người chết ra đi mà gởi thương
nhớ được. Tôi cũng không thể đưa anh đến tận cùng mà chỉ biết đứng ở một
tầm nhìn vừa phải để khóc tiễn biệt anh, để nhìn được
rõ khuôn mặt người phụ nữ chính chuyên của cuộc đời anh. Chị đẹp, vẻ
kiêu hãnh toát lên trong ánh mắt buồn u uất nhạt nhòa nước mắt. Anh có
một đứa con trai nhỏ, tôi đoán thế vì thấy chị luôn nắm
tay nó kéo lại gần, đứa bé không khóc chỉ ngơ ngác nhìn đoàn người
tiễn biệt ba mình.
Tôi, một vệt tối đi qua đời anh, yêu anh với một tình yêu tội nghiệp
và chỉ biết cầuxin cho anh được nhìn "thấy bóng thiên đường cuối trời
thênh thang”. Anh không thể trú lại phòng trọ của tôi
trong những đêm say khướt thêm một lần nào nữa, cái vệt tối cuộc đời
anh là tôi sẽ không bao giờ là hiểm họa đe dọa niềm kiêu hãnh riêng
anh. Anh đã không kịp biết vết chân anh qua đời tôi đã để
lại trong tôi một vệt sáng, cái thai được 10 tuần tuổi trong bụng
tôi là của anh, kết quả được biết sau cơn choáng khiến tôi phải vào bệnh
viện khi vừa tiễn anh về miền xa thẳm.
Như bao người mẹ trên đời này, tôi đã mang nặng đẻ đau và xem nó như
nguồn sống của mình. Nó là con gái, tôi đặt tên bé là Lê Nguyễn Hoàn
Nguyên, con tôi được mang họ cha, họ mẹ. Con tôi đã tẩy
trần thân phận một con điếm thành một người mẹ, tôi đã được hoàn
nguyên.
Trong đời mình, tôi đã đi rất nhiều, những chuyến đi có khi tôi
không cần biết nó đi đâu và cũng chưa bao giờ xác định nơi mình sẽ đến.
Cữ này tôi thao thức miết. Nếu ở quê chắc là thao thức cùng
sông dài. Sài Gòn mấy bữa mưa trút rào rào, từ ngày có con tôi nhớ
má tôi nhiều. Bửa hôm tôi nằm mộng thấy má kêu “ Về quê đi con…”. Giờ
thì tôi biết kí ức của tôi dừng lại một buổi xế chiều khi
má tìm thấy tôi bên cần xé rác, má biểu “ Về với má”, khi má điện
thoại nói em Huệ lấy chồng Đài Loan rồi biểu tôi về với má…
Tôi không muốn tiếp tục đi trên hành trình hủy hoại mình, tôi chỉ
muốn dừng chân nơi chính cái nơi má đã lượm tôi đem về nuôi. Tạng sáng,
tôi sẽ xuôi chuyến xe đầu tiên của ngày về miền
Tây. Tôi trở về cái ấp nhỏ xíu xiu lam lũ, về với má để được làm mẹ
của Hoàn Nguyên con tôi, để chăm mộ phần của má, để đợi em Huệ trở về,
để được dọn lại vườn nhà chằng chịt bìm bìm, cỏ lác…
Chuyến xe này tôi không thể trễ…
***
Cà Mau, những ngày đầu thu, tháng 8 năm 2011
***
Nguyễn Thị Việt Hà