Chiều nay em khóc run vai, anh lẳng lặng đứng bên cửa sổ không dỗ dành
em như mọi khi. Em vùng vằng bỏ về, anh cũng không chạy theo kéo em
lại, ôm em vào lòng để cơn tức tưởi kia không còn nữa.
Mình sẽ sánh bước trên lối nhỏ trong chiều gió rất nhẹ, nắng rất nhạt,
trời rất trong… Một buổi chiều êm như thế chúng mình sẽ thốt những lời
yêu thương chứ chẳng phải những giận hờn và nước mắt em
rơi mau.
Nhưng… em khóc vì anh đã giật lại cuốn nhật kí của mình trên tay em và
lạnh lùng nói: “ Em đừng bao giờ xem những thứ riêng tư không phải của
mình”. Em đã khóc vì trưa nay anh đón em trễ hơn 1 giờ
khiến em chỉ kịp ăn qua quýt tô phở rồi trở lại công ty khi em vẫn
chưa được anh giải thích lý do. Em lại trách rằng anh đã không xem em là
số 1 khi hủy cuộc hẹn vì những việc em cho là “ linh
tinh”.
Cuốn nhật kí, hẳn chẳng có điều gì to tát nhưng chính là nơi riêng tư
nhất, nơi một gã đàn ông mạnh mẽ sống thật với lòng mình. Nghĩa là sẽ có
lúc anh vui như một đứa trẻ khi nhận được lời khen
ngợi, động viên khích lệ từ mẹ, sếp, anh em đồng nghiệp công ty; có
lúc anh ném bực bội vì những điều không vừa ý trong công việc hay những
va chạm trong cuộc sống; có lúc anh xúc động vì một nghĩa
cử đẹp anh bắt gặp hay chính anh nhận được; có lúc anh buồn muốn khóc
dù khó chấp nhận những giọt nhạy cảm ấy rơi ra từ khóe mắt đàn ông hay
đơn giản là những lúc vắng em mà nỗi nhớ cồn cào lên
mãi… Những điều ấy, nơi một người đàn ông chững chạc, trưởng thành, có
vẻ bề ngoài đạo mạo không ai nhìn thấy. Anh sẽ trút cả vào cuốn sổ nhỏ
em đã cầm trên tay buổi chiều nay. Lòng tự tôn của một
người đàn ông chưa sẵn sàng để em khám phá ra tất cả trước khi anh thổ
lộ cùng em. Anh chỉ muốn bản thân mình có một chốn rất nhỏ để bộc bạch
những điều không thuộc về hai ta em thân yêu ạ. Điều đó
em có cho là đã xúc phạm ?
Yêu em, anh đã bỏ rất nhiều thói quen của mình: lang thang café với
bạn; la cà trong hiệu sách quên thời gian; ở lại công ty chu toàn tốt
nhất, kĩ nhất công việc của mình không quan tâm đến bất kì
điều gì; ngủ nướng cả ngày chủ nhật bù cho cả tuần bận rộn, vất vả…
Anh dành nhiều thời gian dỗ dành, chăm sóc em. Được nhìn thấy em cười,
đón nhận những nũng nịu anh thấy mình hạnh phúc. Nhưng em
sinh ra dường như chỉ để giận hờn, trách móc…Anh sơ ý nói một lời
không khéo, em giận. Anh bận việc công ty không báo trước, em hờn. Anh
góp ý rằng chiếc áo em đang mặc không hợp với em vì nó mỏng
quá, trễ cổ quá, em tủi thân chê anh “ cổ hủ”. Anh trót gọi món ăn
không đúng sở thích của em, em trách…Anh yêu em vô ngần nhưng em có biết
rằng chính những điều nhỏ nhoi ấy khiến anh bắt đầu mệt
mỏi.
Như trưa nay anh tới trễ vì bận đưa một cậu bé lạc mẹ trên đường về
nhà… Khổ nỗi cậu bé nhỏ quá, không nhớ địa chỉ về nhà nên anh phải chở
cậu bé đến đồn công an gần nhất, phải ở lại một chút dỗ
dành và mua thức ăn cho bé đến khi mẹ tìm ra bé. Khi nhìn thấy người
mẹ trẻ ôm chặt lấy con trai bé bỏng chan hòa nước mắt anh hạnh phúc vô
cùng. Anh đã chạy như bay trên đường đến đón em, định kể
em nghe về câu chuyện ấy. Anh đã không kịp kể khi em mưa nước mắt và
những lời trách móc nặng nề rằng: “ Anh ích kỉ chỉ biết nghĩ đến bản
thân mình. Anh không yêu em như ngày xưa nữa…”. Anh không
nói được gì… Bữa trưa vội vã nặng nhọc…
Những chuyện “ linh tinh” trong mắt em nhưng quả thực ấy là những
chuyện quan trọng của anh em ạ. Anh từng kể rằng anh chỉ sống với mẹ,
cha anh mất sớm, mẹ tần tảo sớm hôm nuôi anh ăn học thành
tài. Khi anh lên thành phố làm việc, mẹ vẫn cặm cụi với củ khoai, cây
lúa, chăm mảnh vườn xanh tốt mong chờ con trai rảnh việc trở về. Nhớ mẹ
nhưng anh không thể thường xuyên về thăm. Anh chỉ biết
gởi thương gởi nhớ vào chai dầu xoa bóp anh mua tận ngoại ô, vào tấm
áo lụa mỗi khi có lương thưởng, vào mấy gói kẹo bánh mẹ chia cho trẻ con
hàng xóm. Việc linh tinh của anh là tần ngần ngắm bà cụ
bán hàng rong góc phố sao giống mẹ mình đến quên đèn đò đã chuyển sang
đèn xanh để em phải nhắc thật lớn mới giật mình phóng xe. Việc linh
tinh của anh là mỗi tháng lại xuôi xe bus về thăm mẹ, xem
lại trái bếp, viên gạch lợp mái hay đan lại hàng rào đã mục để em một
mình mong chờ anh. Việc linh tinh của anh là mỗi tháng đem một phần tiền
lương vào đưa cho một quán bán cơm từ thiện cho trẻ mồ
côi mà không đủ tiền để mua cho em một chiếc váy hàng hiệu..
Chiều nay, khi anh đứng bên cửa sổ mà không quan tâm việc em đang hờn
tủi bỏ về… Em có biết ngay trong lúc đó anh nghe thấy tiếng nhỏ nhẹ của
một cô bé học cấp 3 đang giảng bài cho mấy đứa trẻ con
đánh giày. Chiều nào cũng vậy, cô bé trở thành cô giáo dịu dàng, bao
dung nhân hậu của hơn chục đứa trẻ con không được đến trường. Chúng đã
biết đọc, biết viết nhờ vào tấm lòng thánh thiện của cô
bé ấy.
Anh vẫn yêu em vô cùng…Anh chỉ ước giá mà em biết nghĩ nhiều hơn cho anh và cho mọi người thì em sẽ đẹp lên rất nhiều…
Nguyễn Thị Việt Hà
P/s: Bài đã sử dụng trên Thế Giới Phụ Nữ số 19/12
Hôm nay mới vô tình bắt gặp trang blog này của em - như một cõi riêng, cõi cất giữ những sợi tơ lòng mỏng mảnh và sâu lắng.
Trả lờiXóa