VĂN HỌC - NGHỆ THUẬT
|
Tháng năm sóng sánh
Cập nhật ngày: 10/05/2012 17:09:10 |
||
|
Dì bảo năm nay quéo ra nhiều lắm,
giá mà bà còn sống chắc sẽ vui... Dì ngậm ngùi nói trong điện thoại. Cây ấy vốn
là loại xoài tượng ông ngoại mang từ miền Nam trong dịp thăm con gái ở Cà Mau.
Về đất Bắc Giang trồng, xoài xanh lá tốt cây nhưng mãi chẳng ra trái. Ông bảo,
có lẽ mang nó ra khỏi vùng đất của nó nên nó “điếc” chăng? Ông tách một bên vỏ,
cài mảnh sành nhỏ “để xoài tức, ra trái”.
Năm
ấy xoài ra trái thật, trĩu cành nhưng trái bé ti ti, nhỏ bằng nắm tay be bé của
tôi chứ không to như giống xoài tượng vốn có, hình dạng như trái quéo nên bà
gọi là trái quéo… Cuối tháng năm là mùa quéo chín gọi chim về xôn xao, bà hái
trái đầy mấy rổ lớn chia cho bầy cháu
chắt rồi chia cho trẻ con quanh làng.
Thành ra cây quéo giống như quà của trẻ
con cả xóm, lớp này hết lớp kia, thay nhau lớn lên vẫn trông chờ tháng năm mùa
quéo chín. Trẻ con ở quê có trái quéo làm quà đã rất sang, rất quý…
Tháng
năm, nắng hanh giòn, gom những mồ hôi thành giọt nặng rơi trên đồng ruộng. Bà
cắm mấy bụi khoai nước xuống rãnh bên nhà đợi lấy ngó muối dưa hoặc nấu canh.
Ông bận rộn với lúa, khoai, cải, cà… Bà chẳng ngơi tay với vườn tược, cháu con…
Mùa hạn, vạt rau trên đồng Đống Mối héo lá, bà gánh nước từ cái giếng đầu làng
tưới đẫm cả ruộng rau. Chân bà đi trên con đường bỏng rát dẻo như người ta múa
trên chiếu chèo. Năm ấy rau được giá, một ruộng rau bằng cả ruộng lúa, đủ tiền
cho cậu Ba lên thủ đô thi đại học.
Cả đời bà chẳng đi đâu ra khỏi khoảnh sân
vuông phủ tán quéo hay cánh đồng nồng rơm rạ, nhưng bà có thể gom hết cả đời
mình để trải lối cho đủ 8 đứa con đi đến tận chân trời.
Tháng
năm, hoa cau ngọt lịm, thiên lý trổ hoe vàng cả giàn, thơm thảo nồi canh cua,
sóng sánh cơn gió Lào hanh hao, bà ra đồng sớm hơn “đêm tháng năm chưa nằm
đã sáng…”… lúa đang kỳ trổ đòng, thơm sữa. Bóng bà, bóng mẹ, bóng các dì
trên đồng lẫn trong xanh lúa đẹp lấp lánh như bức vẽ.
Bà bảo, người thành phố
hay thương hại nông dân vất vả mà chẳng hiểu được người nông dân họ yêu đồng
đất, vườn tược, yêu cái cày, cái cuốc, con gà, con lợn… như người thân của mình
chứ chẳng ai than vãn điều gì. Cách xa công việc đồng áng có khi người nông dân
phát ốm, họ càng làm càng thấy khỏe ra và hạnh phúc khi những giọt mồ hôi hóa
thành lúa, ngô khoai sắn.
Người ta cứ đi tìm bình yên, vui thú ở đâu đâu rồi
than vãn cuộc đời bon chen, lận đận mà chẳng biết người sinh ra từ đất thì nơi
bình yên là đất thôi.
Tháng
năm đang đổ mật vàng sóng sánh, nắng có vàng nơi thăm thẳm nơi nghỉ ông bà tôi…
Việt Hà
|
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét