Admin rất mến!
Tớ đã từng phân vân đến hoang mang khi được bạn chuyển cho đường link trang Web http://sites.google.com/site/nguyenthiviethacamau/home tập hợp các tác phẩm của tớ với sự trình bày cẩn trọng nâng niu. Làm sao không phân vân cho được khi nhìn vào chính mình mà không phải là mình!? Làm sao không hoang mang cho được khi “ một ai đó” nhọc công lưu giữ tất cả những gì mình viết, kể cả những cảm xúc rời rạc? Một loạt nghi vấn tiếp nối trong đầu tớ. Cậu là XYZ nào đó… với mục đích ABC, cả tốt, cả xấu… Cậu là ai? Là ai? Trong số những người tớ đã gặp, đã thân, đã quen hoặc chỉ lướt qua nhau chỉ để lại một ánh nhìn…
Thôi thì hãy để tớ viết, trong bức thư này, cứ xưng hô như thể cả trăm năm nay tớ vẫn xưng hô như thế. Dù có thể cậu là một ai nhỏ tuổi hơn hoặc lớn tuổi hơn…nhé cậu!
Cậu đã nói rằng: “Cuộc sống vốn dĩ là những mảnh đời và mỗi con người là một nhân vật trong vở kịch cuộc đời. Mỗi nhân vật đều muốn hoàn thành vai diễn của mình một cách trọn vẹn vì thế đôi khi chính nhân vật đó chẳng thể nào sống thực với tâm hồn và trái tim. Trong sâu thẳm mỗi chúng ta đều có một góc khuất, có thể chúng ta bắt gặp được những tâm hồn đồng điệu trong những bài viết.
Trang web này được quản lý bởi một người yêu thích những bài viết của Việt Hà. Mục đích của trang web là đểlưu giữ lại những cảm xúc của một con người và chia sẻ nó cho nhiều người khác khi cần đến...
Hãy cứ gọi người quản lý trang web bằng cái tên Admin.
Cảm ơn Việt Hà đã cho tôi và độc giả những giây phút thoải mái, thăng hoa cùng dòng chảy của ngòi bút Việt Hà. Khi bắt gặp được những lời tri ân này mong Việt Hà hãy xem việc làm này của tôi chỉ để tỏ lòng cảm kích và có cơ hội "cóp nhặt lá vàng bay" mỗi độ Thu về. Tôi muốn sống trong bầu trời Thu cùng Việt Hà...bằng tâm tưởng và "hòa quyện khí Thu" trong những bài viết.”
Tớ mỉm cười, thanh thản với ý nghĩ: Cậu đã xuất hiện, đã bên tớ, đã cùng tớ đi trên hành trình mùa thu thì hà cớ gì tớ phải suy nghĩ, truy tìm cậu là ai…? Ẩn số ấy thôi thì cứ nằm trong vỉa tầng kí ức, cho tớ tưởng tượng với từng cung bậc cảm xúc của mình để tin rằng dù tớ có viết gì, có là ai đi chăng nữa thì ít nhất có Admin cậu đọc, nâng niu và cất dùm tớ một cauchuyenmuathu yêu dấu. Để một lúc nào đó, cậu xuất hiện bằng xương, bằng thịt trước tớ để tớ chạm vào, vỡ oà, cười khóc… Dù lúc ấy có khi mái tóc hai ta sương bãng lãng phủ, nếp nhăn đã xếp lên mặt dấu ấn thời gian.
Tớ tin lời cậu: “ Được sống là diễm phúc của mỗi con người. Thế nhưng Sống "có ý nghĩa" thì diễm phúc hơn gấp vạn lần. Người ta thường nói "Cơ hội chỉ đến có một lần" và với tôi "cảm xúc" hàng ngày cũng chính là những cơ hội hiếm hoi mà trời đất ban cho. Thể hiện cảm xúc và ghi lại những khoảnh khắc xúc động với cuộc sống, với con người và với chính "con tim" mình là điều nên làm. Bởi lẽ biết đâu ngày mai chúng ta chẳng còn cơ hội để thể hiện cảm xúc và thậm chí tâm hồn mình không còn cơ hội để xúc động nữa... “
Cậu ạ… Tớ đang ngồi bên cậu bên bờ sông, trên phiến đá ven suối, trong thung hoa vàng để nói với cậu những điều rất linh tinh nhưng khiến tớ xúc động. Bởi cũng như cậu tớ sợ “ ngày mai chúng ta chẳng còn cơ hội để thể hiện cảm xúc và thậm chí tâm hồn mình không còn cơ hội để xúc động nữa”. Tớ nghe cậu nói không phải bằng lời mà bằng ánh mắt thăm thẳm, bằng chiều sâu tâm hồn và bằng chính sự dịu dàng cậu đã dành cho tớ… Nhưng tớ đang ngồi một mình, bên cửa sổ được phủ mát bằng tán hoa ban đang bật ra những bông tím biếc. Có mùi ẩm mục của đám lá khô gặp mưa mấy hôm trước được ủ bằng thứ nắng vàng giòn của chiều qua. Ngực tớ đang thở bằng nhịp sống bình yên, tay tớ vẫn ấm như thể trong ấy có nắng, tâm hồn tớ rung lên nhè nhẹ những cảm xúc về cuộc sống.
Mẹ tớ gieo hạt giống trong kí ức tuổi thơ để cuộc đời cho những mầm khoẻ mạnh nẩy lên xanh kiệt cùng nắng gió. Tớ đã sống bằng hỷ, nộ, ái ố, bằng những điều cao cả xen lẫn tầm thường, hạnh phúc trộn khổ đau, chân thật và dối trá… Con người ta cứ cố đi tìm những điều hoàn hảo để cuối cùng nhận ra sự hoàn hảo kia chỉ là một khái niệm không hề hoàn hảo.
Tớ yêu mùa thu như trăm ngàn phụ nữ lãng mạn khác. Mùa thu đối với tớ những năm thơ ấu không có tiếng lá khua động dưới gót chú nai ngơ ngác nào đó, không có không gian xanh, nắng dịu ngọt, gió hiu hiu lạnh vờn trên cỏ may cũng chẳng có con sông nước xanh ngắt nhìn thấy đáy nơi những hòn cuội đóng rêu nằm sát bên nhau… Mùa thu của tớ là bếp than hừng hực lửa trong gian bếp cũ mẹ và chúng tớ làm bánh đa quế bán cho các bà, các chị đồng nát, mồ hôi mẹ tớ rơi trên chính thau bột được ủ từ đêm qua, mồ hôi chúng tớ rơi trên trang sách học tranh thủ lúc dừng tay nặn bột. Cũng có khi mùa thu thơ trẻ là giấc ngủ trưa hiếm hoi êm ả dưới giàn thiên lý mẹ tớ xoa lưng và hát quan họ ( đến giờ tớ vẫn thích xoa lưng..hì..dù thay vì được xoa lưng thì tớ xoa lưng cho Đậu Đỏ, và sau này là Đậu Xanh thôi…). Âm thanh thu là tiếng dế trái mùa, tiếng bầy sẻ cũ ríu rít, tiếng lách tách của bỏng ngô buổi sáng mẹ rang nhét vào túi cho chúng tớ ăn thay quà sáng.
Sau này lớn lên, khi biết mơ mộng mùa thu của tớ là màu tím rực của hoa bằng lăng cuối mùa, là cơn lốc đỏ cao nguyên vấy lên tà áo đến trường, là những cuộc rượt đuổi của biến cố muốn nhấn chìm cả gia đình tớ xuống, những chuyến đi may rủi liên tục từ vùng này sang vùng khác theo đời mẹ để tìm một chỗ náu nương yên ổn. Cũng có lúc mơ mộng cậu ạ. Khi chàng trai người Hoa đẹp nhất trường đêm nào cũng treo ở phòng tớ nhành hồng thắm, một túi me dầm, những chiếc bánh tiêu. Mùi nước hoa đắt tiền phả ra từ người cậu ấy thơm lựng phòng kí túc xá chứa toàn bọn sinh viên nghèo cỡ tớ. Cậu ta lẽo đẽo theo tớ, ngồi phía sau lưng tớ mỗi khi tớ lên thư viện hoặc ngồi bên chiếc ghế đá trong công viên. Tớ biết hết, cả những lá thư, bài thơ cậu ấy kẹp trong tấm bưu thiếp rất xinh… nhưng tớ vờ làm ngơ đấy thôi… Khi đi thực tế 20 ngày ở Huế, cậu ấy làm liều tỏ tình rõ to ngay sông Hương khi mọi người trên chiếc thuyền rồng xuôi dòng đêm trăng. Hôm ấy có chút mưa nhẹ, lòng tớ xao động nhưng chỉ cười xem như một chuyện đùa của một lãng tử với cô gái nhà quê - một cô gái nhà quê kiêu hãnh! Đến khi ra trường cậu ấy ca một bài vọng ngụ ý trách tớ rồi mượn chung rượu giả say để hỏi: “ Vì sao em không xiêu lòng trước tôi như bao nhiêu cô gái khác?”. Tớ chỉ cười… Định sẽ nói ra một lý do hợp lý nào đó tế nhị nhưng rồi lại nói thật: “ Đơn giản là tớ có người yêu rồi. Anh ấy đang đi học đấy thôi. Chúng tớ không gần nhau nên cậu không nhìn thấy…”. Thế là cậu ấy uống say đến mềm oặt. Bẵng đi một thời gian, cậu ấy gọi điện thoại hỏi thăm, giải thích rằng đã tìm thấy tớ trên một trang báo nào đó…
Cà Mau không có mùa thu, hoặc mùa đã đến nhưng qua nhanh đến mức chẳng kịp thấy gót chân để lại nhưng điều ấy chẳng hề gì và tớ cũng không cần vất vả vay mượn cảm xúc của một ai đó để rung động. Tán lá xanh ngắt kia, mặt sông ngầu đục phù sa này, con đường bốn mùa hoa cỏ dại vẫn thế… Thu ở đâu trong những con người tất bật với cuộc sống, nơi bến cá, trên bến tàu, gánh hàng rong, những dàn cá cao ngút đầu người của thị trấn cửa biển nghèo khó này? Thì tớ đã yêu mùa thu bằng tất cả kí ức, dự cảm và bất chấp những điều đang xẩy ra, những mùa đang chạm đến.
Cuộc sống dạy tớ biết mùa thu trong trang sách và mùa thu thực tế không giống nhau. Người ta cho mình cái quyền mơ mộng đấy thôi để con chữ thoát lên trong tâm tưởng những gì dịu dàng nhất.
Tớ có dịp đi nhiều. Điểm đến thường là những nơi heo hút, vắng lặng, nghèo nàn đến mức muốn tìm một chốn nghỉ đêm phải rã gối căng gân chân lục lọi các con đường và nếu tìm được một quán trọ đơn sơ thì lại thiếu mảnh chăn đủ ấm và chiếc quạt gió cũ kĩ vừa chạy vừa kêu đến nhức óc. Thế nhưng cậu sẽ có một cảm nhận khác, không sang trọng như những nơi cậu đến, cũng chẳng lộng lẫy xa hoa như thành phố cậu sống… Cảm nhận rằng mình đã hạnh phúc biết dường nào khi có chút kiến thức, được đi đây đi đó, được tự quyết định số phận của mình, được mặc trên người những bộ quần áo đẹp. Không như họ, đổi cả đời con gái để kiếm tiền xây nhà cho cha mẹ rồi gục chết ở xứ sở xa xôi bên Hàn, bên Đài. Một ngôi nhà Uôn ( tiền Hàn Quốc), nhà Đài ( tiền Đài Loan) mọc lên là có một kiếp người tha hương. Họ không bao giờ được đi xa hơn nơi họ sống đến vài trăm mét và cũng chẳng có khái niệm học hành để làm gì…Thế mà liều lĩnh ra tận nước ngoài để rồi có khi không còn cơ hội trở lại được nữa. Cậu sẽ biết chung rượu quê nồng ấm, chân thật như thế nào? Con người ta hiền như đất ra sao?...Họ không nghĩ nhiều đến những điều đã qua, cũng chẳng buồn lắm về thân phận mình. Y như người ra chặt củi đứt tay, vết cứa sâu cũng chỉ kêu “ Á” một tiếng, hỏi thăm “ Mày đứt tay hả”, “ Ừ” nhẹ hểu… Thế là xong. Những cái lọc lõi, man trá xin dành cho đô thị ! Mà có khi chính vì họ sống như thế nên khổ ải cứ sẵn chờ.
Vài năm trước tớ sến lắm. Sến đến mức chính tớ cũng không hiểu vì sao lại đến mức ấy! Bây giờ vẫn sến nhưng bớt cải lương để trầm tĩnh đón đợi mọi điều chầm chậm hơn. Gần nửa đời người, người ta không thể nhí nhảnh mãi được. Những điều đổi khác len lén đến, rất nhẹ nhàng như điều tất nhiên của cuộc sống cho phép ta chấp nhận một cách vừa phải.
Còn cậu, cậu khoẻ không? Nơi cậu dừng chân có còn tất bật? Đất nước cậu đến, những mùa đông cậu qua và những dự án tính bằng tiền đô có khiến cậu sống thong thả hơn để gánh nặng trên vai vơi dần đi…Tràng hạt thời gian lần qua đôi bàn tay… Cậu còn thảng thốt giật mình giữa không gian chuyển dần về sáng khi nghĩ về một điều gì đó đã xẩy ra trong quá vãng? Cậu vẫn chắt chiu trong khoảng thời gian hiếm hoi trong ngày một chút gì đó cho niềm xúc động để lắng lại, khi thành phố đã ngủ, cậu trong phòng của mình, trên tường căn phòng ấy chỉ treo duy nhất bức ảnh của nữ thành tự do.
Đời người như dòng sông, có khúc bồi khúc lở, có khúc ngoặt, khúc trải rộng mênh mông… Dòng sông đời người chở nặng phù sa - Những hạt phù sa li ti mà hàm chứa nặng tình bao ân nghĩa. Chúng ta cứ góp nhặt chắt chiu như thế, chắt chiu từ khốn khó, gom nhặt từ đổ vỡ để nâng niu, để chăm chút cho hạnh phúc rất thật mà ta đang sống... Dòng sông ấy đôi khi chao đảo, hẫng hụt nhưng vẫn có một bến đợi, bao dung theo năm tháng. Bến sông ấy có gặp gỡ rồi chia ly để rồi khi trở lại hai bờ chờ đợi đã một bên lở hoang hoác một bên vẫn đầy đặn nhớ mong.
Tớ muốn nói rất nhiều với cậu vào ngày hôm nay. Nhưng Admin ạ… Có lẽ chúng ta nên đứng dậy và ra về thôi… Cậu sẽ hiểu tất cả, những điều tốt đẹp tớ mong chờ đến với cậu…Tớ hứa sẽ không hỏi cậu là ai cũng chẳng cố tìm hiểu cậu từ đâu đến. Vì khi tớ cần, cậu sẽ xuất hiện thôi.
Thung hoa vẫn vàng, mùa thu vẫn dìu dịu nắng….!
Nào, đứng dậy và ra về thôi
Hà My.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét