Ảnh Việt Hà

Ảnh Việt Hà
Ta về trồng cỏ dại đầy sân...

Thứ Tư, 15 tháng 2, 2012

Chiếc áo tết

15/02/2012 17:57  |  0 lượt xem
Mới đầu tháng 12 đã thấy trẻ con xôn xao khoe áo tết. Những tấm áo thơm tho, màu sắc tươi non, đứa này giành đứa kia mình đẹp nhứt. Con bé lượm ve chai đứng xớ rớ quảy cái bao lớn gấp hai thân ngó vô nghe lỏm. Chiếc váy hồng của con nhỏ tên Yến kia thiệt đẹp. Mà Yến đâu chỉ có chiếc váy hồng, ngày nào nó cũng thấy cô bé chạng tuổi nó mặc những chiếc váy khác nhau, chiếc nào cũng dễ thương. Ngôi nhà của Yến có hàng rào trắng, hành lang treo mấy giò phong lan. Yến chơi với những đứa trẻ sạch sẽ, biết múa hát, đọc thơ. Buổi sáng Yến đi học, buổi chiều nó thấy Yến chơi trong sân với bạn. Ngày nào con bé lượm ve chai cũng đi qua ngôi nhà của Yến một lần, không phải đường về nhà nó ngang qua nhà Yến mà nó muốn đi ngang đó, kiếm cớ bới móc mấy cái cần xé coi có mủ, có bọc hông nhưng đôi mắt nó thì hướng đến đám con nít chơi ở trong sân nhà Yến. Nó đi qua đi lại miết riết ai cũng quen mặt.
Nó sinh ra trên bãi rác, sống nhờ rác, suốt ngày tiếp xúc với rác. Nó không biết đến những bộ váy đẹp, nó chỉ biết những bộ quần áo màu rác, mùi rác, bữa cơm khi đói, khi no. Nó chỉ có má, ba nó là ai không biết, đó là điều nó không được phép hỏi má. Hai ngày má cho ăn cá một bữa. Bữa nào  không có cá, nóăn cơm với nước tương và tưởng tượng như đang ăn với những món ăn mà nóthích. Nó không mong gì chỉ mong tết này có chiếc áo mới. Má nó la: “ Sàm vừa thôi nghen, lượm bọc không đủ gạo ăn mua áo mới chi hao tiền”.
Ba má Yến về, Yến ùa ra mở cánh cổng màu trắng. Má Yến đưa chiếc váy màu xanh điểm xuyến những bông mai vàng cho con thử, trong bọc hình như còn mấy chiếc nữa. Mấy bạn nhỏ loi nhoi nói rộ: “ Lát, tui kêu ba má tui mua đồ đẹp hơn bạn  nè”. Má Yến giảng hòa: “ Tất cả đều đẹp”. Đám con nít hài lòng cười vang. Chợt Yến chỉ tay ra con bé lượm bọc: “ Má ơi, bạn kia không đẹp. Ngày nào cũng có cái áo đó hà…”. Thấy có người chú ý đến mình, con nhỏ co giờ phóng chạy. Mấy lần nó bị người ta đánh dập chân vì tưởng nó ngó vô kiếm đường ăn cắp. Má Yến gọi lớn: “ Đừng chạy con, vô đây cô biểu”. Nó dừng lại nhưng không dám bước vô, má Yến phải ním tay nó dắt vô. Má hỏi Yến: “ Bạn không đẹp nhưng con có nhiều áo đẹp con phải làm sao?”. Yến lật qua lật lại mấy chiếc váy má mới mua tần ngần không nói gì. Ba nói Yến: “ Con thấy áo bạn rách hết hôn? Bạn sẽ đẹp hơn nếu mặc một chiếc áo mới…”. Yến chớp mắt, mỉm cười chọn chiếc váy màu hồng phấn đưa cho bạn… Nó sững sờ… Yến cười: “ Bạn thử đi”… Nó rụt rè: “ Sợ dơ, không có tiền thền”. Má Yến dịu dàng: “ Không sao đâu con…”. Ôi, chưa bao giờ nó có chiếc váy đẹp đến thế… Cả đám con nít nãy giờ im lặng giờ loi nhoi vỗ tay hét lên: “ Ai cũng đẹp hết chơn”… Yến, dáng vẻ như người lớn, đặt tay lên vai bạn: “ Tui tặng bạn đó!”. Má ôm Yến: “ Con gái má đẹp nhứt”. Tiếng reo hò vang lên, hòa vào tiếng nó: “ Yến đẹp nhứt”.
Nguyễn Thị Việt Hà
P/s: Bài đã sử dụng trên báo Cà Mau xuân 2012

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét