Mẹ đã nhìn thấy gương mặt rạng rỡ của con khi mẹ mặc tấm áo con mua sáng nay tặng mẹ bằng tiền học bổng. Con choàng cả vòng tay ôm lấy mẹ thầm thì: “ Con ngắm chiếc áo này từ lâu mẹ ạ. Khi thấy chiếc áo khoác của mẹ đã sờn vai. Con để dành tiền học bổng suốt một học kì để mua được chiếc áo mừng tuổi mẹ. May quá, cửa hàng vẫn còn một chiếc cuối cùng”. Ba đang sửa chiếc quạt hỏng dừng tay lặng nhìn hai mẹ con, ba con gỡ kính, quay đi lau mắt. Mẹ biết, cũng như mẹ, ba đang hạnh phúc vì có con, con gái ạ.
Đêm nay, mẹ thao thức mãi, nhìn con nghiêng nghiêng giấc ngủ, mẹ muốn đặt môi hôn lên đôi má xuân thì như hồi con còn bé bỏng. Con gái của mẹ xinh đẹp, ngời sức sống kể cả khi ngủ. Mẹ tự hào, mẹ muốn nói với con thật nhiều lời yêu thương…
Thưở bé, con mũm mĩm, trắng hồng, lại ngoan hiền, lễ phép, khi ba mẹ bế con đi chơi ai cũng ngoái lại nhìn, mẹ vui đến mức không dấu nổi nụ cười hãnh diện. Con thơm thảo, hiếu thuận từ nhỏ. Ba cho quà bánh, con luôn chia làm hai phần, một cho mình, một phần cho mẹ. Đôi môi xinh líu lo: “ Mẹ và Ba là hai chân trời của con”. Ba bồng con âu yếm: “ Ừ, ba và mẹ là hai chân trời của con, là nơi con nương tựa, là nơi con tìm về để yêu thương. Con là chân trời của ba mẹ, gia đình mình luôn sống trong những tháng ngày hạnh phúc”. Ba là bộ đội hải quân cả năm mới được về nhà một lần, nhớ ba con chỉ ngón tay bé xíu lên chấm tròn trên bản đồ Tổ Quốc thầm thì với mẹ: “ Đây là đảo của nhà mình vì ba con canh gác nơi đó, mẹ nhỉ?”, nhìn con lúc ấy sao mà đáng yêu đến thế. Có lần mẹ sốt nằm lịm, khi tỉnh dậy thấy con gái bé bỏng thiếp đi bên cạnh mẹ, trên trán mẹ là chiếc khăn ướt. Ôi con gái bé bỏng chưa đầy 10 tuổi đã biết chăm sóc mẹ khi ốm đau rồi. Chỉ cần điều đó thôi, mẹ đã có đủ nghị lực, sức khỏe để hy sinh tất cả vì con, vì ba.
Con gái lớn lên trắng da dài tóc, đẹp xinh thùy mị, chân thành, trung thực, không đua đòi, ăn chơi. Con cũng chẳng ganh tị và nói xấu ai bao giờ. Mẹ thầm cảm ơn bà Mụ khéo nặn để “ nhặt” ra những gì tốt đẹp nhất của ba mẹ trao cho con. Con không chỉ là niềm hy vọng của ba mẹ mà còn là niềm tự hào, là ngọn lửa nhỏ ấm áp của gia đình ta.
Năm nay mùa đông đến sớm, con đường đến cơ quan xao xác gió lạnh, mẹ thấy mình rất ấm khi mặc chiếc áo khoác con mua. Chiếc áo ấy hẳn không giống bất cứ chiếc áo ấm nào trên thế gian này vì nó đã được con ủ bằng tất cả tình yêu thương của con dành cho mẹ.
Con gái của mẹ !
Còn vài mươi tiếng đồng hồ nữa con sẽ sang tuổi 18, tuổi đẹp nhất của đời người con gái. Mẹ muốn gom tất cả mọi bình yên, hạnh phúc trên thế gian này cho con gái của mẹ. Nhưng mẹ sẽ bắt đầu nói với con về những mong ước giản dị nhất mà mẹ cầu chúc cho con, con gái nhé!
Bất cứ bậc cha mẹ nào cũng mong con mình học sao cho giỏi, mẹ không ngoại lệ. Con hãy xác định học để hiểu chứ không phải học vì điểm. Học vì tương lai chứ không vì sự hấp dẫn của ánh hào quang dễ vỡ.Hãy cố gắng học thành tài bằng khả năng con có.Việc gì cũng có thể làm sau nhưng việc học thì không, vì cơ hội và thời gian không chờ đợi bất kì ai.Mẹ mong con học thật nhiều từ cuộc sống, học để thấy yêu đời hơn, học để tự mình tốt hơn, học để lập thân và chung sống.
Mẹ biết con gái vốn yếu đuối, hay khóc thầm mỗi khi gặp thất bại hay gặp điều khó nghĩ. Nhưng con thân yêu, con hãy luôn mỉm cười với hiện tại, phải luôn đối mặt với nó, vì cuộc đời vốn không chỉ màu hồng. Mẹ mong con có đủ bản lĩnh không gục ngã trước những khó khăn, con hãy xem đó là những bài học, những thử thách để hành trang của con có thêm kinh nghiệm sống và vượt qua nó một cách lạc quan nhất. Nếu ngã con hãy tự đứng dậy và dũng cảm đi tiếp. Như thế con sẽ thanh thản biết bao.Con gái của mẹ có nụ cười rạng rỡ và đáng yêu... Đừng bao giờ quên mỉm cười con nhé!
Ba mẹ sẽ vui mừng biết bao khi con sống tự lập, có năng lực, quyết đoán, dám nhận trách nhiệm, tự quyết định những gì mình cho làđúng và bày tỏ cảm xúc một cách trung thựcngay cả những chuyện chỉ mình con biết. Điều đó rất cần thiết để con biết khiêm tốn để học hỏi, trầm lắng để tự tin và tự khẳng định bản thân, để con chiến thắng chính mình và vững vàng trên con đường lập thân sau này.
Mẹ mong con có trái tim nhân hậu sẽ không thờ ơ với những người bất hạnh xung quanh. Hạnh phúc như một thứ nước hoa mà hễ ta đổ cho người khác thì cũng được vài giọt cho chính mình. Khi con biết chia sớt may mắn của mình cho những phận người khốn khó nghĩa là con đã giàu có thêm rất nhiều.Khi con biết yêu những điều giản dị quanh mình thì mỗi ngày con có thể vui từ những điều đơn giản nhất, trao yêu thương và nhận yêu thương nhiều nhất.
Rồi con sẽ yêu. Tình yêu và sự nghiệp là hai điều quan trọng trong đời sống của mỗi người. Khi yêu đúng người và đúng thời điểm, tình yêu ấy sẽ chắp cánh cho con bay thật cao, thật xa... Mẹ mong con gái sẽ tìm được chàng trai mà con mong đợi, yêu thương con như ba đã yêu thương mẹ.
Sau bức thư mùa xuân cho con gái, mẹ sẽ hôn con bên má phải và hôn con giúp ba bên má trái như những ngày con còn bé bỏng…
Nguyễn Thị Việt Hà
P/s: Bài đã sử dụng trên Thế Giới Phụ Nữ Xuân 2012
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét