Ảnh Việt Hà

Ảnh Việt Hà
Ta về trồng cỏ dại đầy sân...

Chủ Nhật, 26 tháng 2, 2012

ĐƯỜNG CHÂN TRỜI

Truyện rất ngắn
Mười hai tuổi lần đầu thằng bé được ba má quyết định cho đến trường. Đôi bàn tay của người đàn ông da màu đất nhiễm mặn, hơi thở mùi của biển, mùi của muối, mùi của sóng gió và cả mùi của những giọt mồ hôi đọng trên trán từ từ chảy xuống khóe mắt, vụng về lấy miếng giấy kiếng bao sổ cho con. Người đàn bà tuổi chưa nhiều, da đã xếp nếp nhăn hí húi đưa kim khâu mấy chỗ rách của chiếc cặp da đen hồi chiều xin được ở đằng chợ. Thằng bé ròm, tóc mới hớt ngó mặt thấy ngộ ngộ đang suy nghĩ: nó có học được chữ hay không? Lớn vầy học lớp Một người ta cười thúi mũi. Ba mẹ nó chưa bao giờ nghĩ việc chữ nghĩa cần thiết với gia đình họ. Mấy đứa con của họ không đứa nào đi học vẫn lớn, dựng vợ, gả chồng, ra khơi, lăn lộn trên bến cá, thả chà, thả lú trên sông, sống với cái nhà lá, mớ áo rách, cái bếp dột vẫn đẻ tì tì lứa này đến đứa khác. Xóm này có vài chục nóc ai cũng y rang.
Hồi sớm có cô giáo trẻ ngồi lụm cá trên bến tiếp người này người kia, ai cũng dòm. Xế, xả hơi, cô nói về cái trường, con nít được đi học, mơi mốt lớn mần công chuyện trong nhà tường chớ không còn lăn lóc trên bến, ngoài bãi bữa đói bữa no. Nguyên xóm này nhà lá, không có nửa cục đất chọi chim cắm cái sào đành kéo nhau dựng tạm trên đất nhà nước ven đê rừng phòng hộ theo ghe bạn đánh cá mướn hoặc mò cua, đục hào ở cửa sông. Vài chục đứa con nít xúm quanh bãi rác cuối thẻo đất xe môi trường ngày nào cũng đổ, moi móc phế liệu đem bán. Chúng quen với ruồi nhặng chớ lạ mặt chữ. Những đứa trẻ sạch sẽ khác ngoài thị trấn  cũng không bao giờ được ba má chúng cho bén mảng tới đây. Bến cá, đông lần, đông lần… xúm quanh cô giáo nghe cô giáo nói. Nghe người ta  kể cô là trẻ mồ côi, hồi nhỏ cũng đi làm mướn, cô lội bộ hàng chục cây số tới trường. Cô thành cô giáo, dạy ở thành phố nhưng thành phố nhiều nhà lầu che mất đường chân trời. Cô đi tìm đường chân trời và thấy nó hiện lên rất rõ ở phía rừng, phía biển, về phía cái xóm nghèo xơ này. Cô giáo nói bà con cho con nít đến trường đi, ở đó thầy cô giáo dạy nhiều thứ lắm, những thứ có thể giúp một đứa trẻ trên bãi rác thành công nhân, giáo viên, kĩ sư, bác sĩ… Những đứa trẻ leo từ bãi rác xuống dòm lom lom tà áo dài cô phủ xuống bến cá hôi rình, đứa con gái tóc xém nắng nhót ruột vắt áo vào lòng cô. Mấy ngọn tóc mai ướt mồ hôi bết trán, cô giáo trẻ sao mà đẹp.
Cô giáo mỉm cười, ôm hết chồng sổ này đến chồng sổ khác phát cho từng đứa con nít. Những trang sổ trắng thơm tho nằm gọn hơ trên đôi tay gày như nhánh đước, đen như than tràm, chỉ biết mò rác, móc ba khía, bắt lươn của thằng bé gày còm, của con bé tóc dài vàng xù lên không cột. Cô nói, ngày mai cô sẽ đợi các em ở lớp, cái dãy nhà ba căn chính quyền mới cho dựng gần xóm Đảo. Ngày mai cô sẽ may áo mới cho từng em…
Cả bãi cá xì xào rồi xôn xao…xôn xao. Sớm mai nhứt quyết nghỉ mần một bữa đưa con đến trường.
Sớm, những thằng bé ròm nắm tay những con bé tóc khét nắng đã được cột gọn gàng đi học. Người lớn đi phía sau…Ngộ thiệt, mới tháng 12 bông mai thấp thoáng nở. Chắc năm nay xuân đến sớm mừng lớp học đặc biệt này.
Thằng bé mười hai tuổi lớn nhất bọn chỉ tay về phía trước quả quyết là nó đã nhìn thấy đường chân trời cô giáo nói, một vệt sáng vòng cung rực rỡ hơn cả cầu vồng phía sau trường mới mở chớ không phải ngoài bãi rác như mọi lần hay xa xôi mờ mờ một vệt trên biển như cái lần nó nhìn thấy khi theo ba đi biển đánh cá.
Nguyễn Thị Việt Hà
P/s: Tác phẩm in trên báo Thời Nay số 207.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét