DUYÊN XUÂN
05/02/2012 10:58 | 0 lượt xem
Dì Tư đưa hũ mắm cá chốt thủng thẳng nói: “ Tết, bây ăn cá thịt hoài cũng ngán. Cho bây hũ mắm này về ăn chung với chuối chát, khế chua, ớt hiểm… đổi món nghe con”. Mới nghe tới đó, trong đầu đã mường tượng ra chén cơm trắng ăn với mắm cá chốt thơm ngon, mềm tới xương, dai dai sựt sựt… nhiêu đó thôi cũng đủ “ đánh bại” mấy món thịt quay, chả giò, chả lụa bầy ê hề trên mâm cỗ mừng năm mới. Dì Tư kể, hồi mấy mươi năm trước miệt Bạc Liêu, Cà Mau cá chốt nhiều vô kể, chỉ cần vung lưới kéo lên cá mắc lưới nặng tay, thậm chí chỉ cần nhử mồi thơm ở bất kì khúc sông nào đó cá chốt nổi đầu, râu nhô lên tua tủa. Cá chốt làm mắm nguyên khạp, nấu đủ thứ món, đem biếu nhau ăn lấy thảo. Người miền Tây thiệt thà là vậy, có gì cho nấy, không câu nệ đó là cao sang hay chỉ là món dân dã bình thường. Chợt nghe cơn gió chướng se se lạnh, cơn mưa còn sót lại của mùa mưa mới qua đủ làm mềm ướt cánh đồng miền Tây với vụ lúa ba vụ vàng đồng, cây mai vừa vặt lá trong vườn vẫn còn dày bông xen kẽ với những nụ chồi non tơ biếc rộn rã khoe sắc vàng tươi sắc nắng, óng vàng màu áo mới cô thôn nữ như nhắc nhở tết đã qua nhưng nàng xuân còn ngự trị ở nơi này…
Tết qua rồi dư âm còn để lại trên những cung đường rạng rỡ sắc xuân, cây xanh lá, áo tươi màu, sắc mặt ai cũng ngời ngời hạnh phúc. Mỉm cười nhìn mấy đứa trẻ vừa rút tiền từ những bao lì xì vừa tranh nhau kể sẽ mua cái này, cái nọ. Thấy mình như trẻ dại, hồn nhiên. Ước gì ngay lúc này, và thêm một chút thời gian tôi giữ được cái rộn ràng dư âm ngày tết của một thời mà người ta vẫn vẫn gọi là trẻ thơ, là bình yên, là kí ức đẹp một thời con nít. Dụi đầu vào ngực dì Tư còn thơm lá chuối non mới tách ở vườn, tôi đòi…lì xì. Dì cười: “ Cha bây, sắp lấy chồng rồi còn nhõng nhẽo!”. “ Thôi, con ở đây luôn với dì Tư hà, ai them lấy chồng…”. Dì Tư nói hồi bằng tuổi tôi dì đã sanh tới ba đứa con rồi. Hai dì cháu cười vang khúc sông rộng.
Anh đứng đó, tay ôm bó bông mới cắt trong vườn, xách thêm xâu cá lóc lúng túng thưa: “Má con biểu đem mấy con cá lóc đồng biếu dì Tư”. Dì Tư dòm anh, cắc cớ hỏi khó: “ Ừa, dì cám ơn. Bó bông này hổng lẽ má bây cũng biểu tặng dì luôn heng…”. Tuấn đỏ mặt, miệng như ngậm bồ hòn, ngắc ngứ hồi lâu mới nói nhỏ: “ Dạ hông, bó bông là con tặng cho út Thương. Nghe nói, mai, cổ về xứ….Con qua thăm…”. Dì Tư cười cười, nói bâng quơ: “ Có duyên thì biết đâu út Thương làm dâu xứ này”. Đến lượt tôi đỏ mặt, anh Tuấn nhìn tôi, ánh mắt đầy hy vọng.
Chúng tôi đi bên nhau, dưới hàng dừa gió lộng, mặt kênh êm đềm, vài khóm lục bình trổ bông tím ngắt lững lờ trôi. Anh nói với tôi rất nhiều điều trong sáng xuân hôm ấy, về cái tết đặc biệt trong đời khi anh bắt gặp tôi đang nâng niu mang cành lộc biếc vào nhà, anh bối rối khi tôi quay lại nhoẻn miệng cười, nụ cười như những bông mai chúm chím nở những cánh vàng đầu tiên. Anh yêu mảnh đất này, nơi anh sinh ra, chẳng nỡ đi đâu xa dù có cơ hội ở lại thành phố. Mỗi dòng kênh, mỗi mảnh vườn. mỗi con đường khó nhọc miền Tây như chờ anh chở lại…Anh nhìn tôi, cái nhìn ấm áp đủ khiến tâm hòn tôi xao động: “ Út Thương có chịu ở lại xứ này làm dâu?”. Tôi nhoẻn miệng cười: “ Dì Tư em nói rồi, biết đâu có duyên….”.
Dì Tư rổn rảng réo: “ Hai đứa bây vô ăn cơm nghen. Dì Tư mời ba má thằng Tuấn qua ăn bữa cơm tiễn tết qua đón duyên về rồi đó…”. Hai đứa nhìn nhau bật cười… Xuân về, duyên cũng về đấy ư?
Nguyễn Thị Việt Hà
P/s: Bài đã sử dụng trên Phụ Nữ Việt Nam số 15 ra ngày 3 tháng 2 năm 2012
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét