( Truyện ngắn )
Tự nhiên cô cảm thấy cuộc sống với anh tẻ nhạt, chẳng có điều gì
khiến cô thiết tha yêu anh. Từng ngày trôi qua, vẫn sự chiều chuộng,
chăm sóc của anh, vẫn sự tôn trọng đầy
khách khí anh dành cho cô mỗi ngày, đều đặn. Tự nhiên cô muốn nổi
loạn. Sự bình yên quá đỗi trong ngôi nhà mình khiến cô ngột ngạt. Cô
muốn có một cuộc sống khác. Cuộc sống đầy màu sắc, một
người chồng tài giỏi hơn cô, có thể làm cô khâm phục, ngưỡng mộ. Chứ
không phải là một người chồng hiền hiền, không bao giờ biết tranh luận
với vợ bất cứ vấn đề gì, không bao giờ nhớ nổi ngày lễ,
sinh nhật của vợ để mua dù chỉ một bông hoa để tặng.
Buổi chiều, anh đi làm chưa về, cô soạn một ít đồ và để lại một
mảnh giấy: “ Em đi Lâm Đồng chơi ít bữa. Đồ ăn trong một tuần em đã
chuẩn bị sẵn. Đừng gọi điện cho em.” Và
cứ thế cô đi. Cô có một người bạn là thầy tu, tên Trọng Tín. Lần nào
về Lâm Đồng cô cũng tranh thủ ghé thăm Tín. Tín là sản phẩm của một mối
tình ngang trái bị hai gia đình cản ngăn . Sau này ba
của Tín đi tu và trở thành trụ trì chùa Khánh Lâm, còn mẹ Tín thì em
không nghe Tín nhắc đến. Tín rất đẹp, học giỏi, lấy vợ sau 24 giờ quen
biết khi cậu ấy đang học lớp 12 và bị vợ bỏ sau 12 tháng
chung sống. Sau đó buồn tình, Tín cắt tóc đi tu rồi không lâu sau
hoàn tục, rồi lại xuống tóc lần hai gởi thân vào chùa cho tới giờ . Cô
hỏi:
- Sao
Tín phải đi tu rồi hoàn tục rồi thoát tục? .
Tín trả lời cô, giọng nói cậu ấy nhẹ hẩng tợ như không nói :
- Lần
thứ nhất là trốn thực tại, lần thứ hai là nghiệp tu.
Tín lại bảo :
-
Kiểu người như Hà My gian nan lắm, lận đận nhiều nhưng mùi đời còn
nồng nàn liệu mà tiết chế không thì khổ cứ ám mãi vào thân”.
Tín không bao giờ hỏi thời gian qua cô sống ra sao, cậu ấy nói :
- Hà
My còn tới tận chốn này thăm Tín thì có nghĩa cuộc sống của cậu còn tạm chấp nhận được, có gì phải hỏi .
Cô về. Tín dúi vào tay cô cuốn kinh phật và mấy trái sầu riêng mới
rụng. Đêm cao nguyên rét tê tái, cô ngỡ mình chẳng có gia đình, ngỡ mình
cô độc nhất thế gian. Hóa ra không phải, một
mình Tín trong ngôi chùa khuất sau núi, tách biệt hẳn với cuộc sống
sôi động bên ngoài, xung quanh cậu ấy chỉ có những tiếng tụng kinh đều
đặn, tiếng chuông chùa vang vang lạnh lẽo, tiếng gió
hú vô hồn đêm đêm…Mấy câu nói của Tín làm cô suy nghĩ nhiều … Cô không
như Tín , không có nghiệp tu , không thể cứ thế chôn mình trong chốn
yên tĩnh vì cô còn rất nhiều ràng buộc, rất nhiều
ân tình trước sau buộc mình đền trả, rất nhiều nơ nần trong cõi đời
chẳng mấy bình yên của em.
Hôm cô đến chào từ biệt Tín để trở về Cà Mau, Tín bảo cô đợi. Lát sau
Tín trao cô lọ sành, bảo cô hãy ôm chặt đi rồi bình tĩnh nghe Tín nói.
Tín bảo:
- Đó là cốt của Đặng Minh , cậu ấy bị mất sau một tai nạn tại đèo Bảo Lộc.
Nghe Tín nói mà em rụng rời tay chân. Ôm chặt lọ cốt của Minh cô bật
khóc. Cô đang ôm chặt cậu ấy đấy ư?. Cậu ấy chỉ còn lại có thế này thôi
ư?. Vì sao nên nông nổi?. Run run, cô trao lọ cốt
cho Tín . Tín nói gì đó rất nhiều về hư hư thực thực, sắc sắc không
không . Cô không nghe rõ ngọn ngành chỉ thấy thấp thoáng hình ảnh Minh
rạng rỡ khi nhận giải nhất kỳ thi học sinh
giỏi môn Toán tỉnh Lâm Đồng. Thế đấy , khi mất đi con người ta trở nên
nhỏ bé thế này đây ! Chỉ vừa một cái lọ ! Hẳn rằng khi còn sống cậu ấy
sẽ chẳng thể hình dung được cậu ấy sẽ cùng Tín
ngày ngày bình yên trong tiếng kinh kệ trong một ngôi chùa giữa vườn
sầu riêng , Minh còn quá trẻ…Tín và cô thả bộ trong vườn sầu riêng mát
rượi. Cô lặng im không nói. Nỗi bàng hoàng xúc động
từ lúc ôm lọ cốt của Minh vẫn còn nguyên trong cô. Giong nói trầm trầm
của Tín lẫn vào trong gió :
- Hà My về, đừng đa đoan nữa. Sống với những gì mình có, ấy đã là
hạnh phúc. Rồi ai cũng trở về với cõi Phật. Cũng như Đặng Minh, cậu ấy
cũng đã yên tĩnh trong cõi mênh mênh mang mang
chờ kiếp luân hồi. Hà My phải có đủ tâm để hổ thẹn và cầu tiến mới
mong sám hối, thoát kiếp đa đoan. Đứng trên bờ biển thấy toàn biển đều
là sóng, bởi cơn gió mạnh, người ta ngơ ngác không
biết làm sao tìm ra nước biển. Nếu đây là sóng thì nước biển ở đâu?
Những lượn sóng đuổi nhau lặn hụp hò hét ầm ĩ, mặt biển là những cái
biến động ấy sao? Người sáng suốt nghe thế, họ bảo: Chính
sóng ấy tức là nước, cái biến động kia chỉ là hiện tượng của mặt biển
tĩnh lặng. Hay ngay nơi sóng, chúng ta nhận ra nước, trên cái biến động
biết được thể tịch.
Cô không hiểu hết những gì Tín muốn nói cùng cô, chỉ lờ mờ nhận ra
Tín nhắc nhở cô sống yên phận hơn, đừng tự huyễn bản thân hoặc làm khổ
chính mình…
***
Cô về. Ám ảnh mãi những điều Tín nói, ám ảnh mãi lọ cốt lạnh
lẽo của Minh. Tự nhiên cô thấy mình ích kỷ, em tự gieo nỗi bất hạnh cho
mình, tự làm cho đời mình
gieo neo , lận đận. Tự cô treo giá hạnh phúc của mình. Mà hạnh phúc là
gì nhỉ?. Với người này thì thật giản dị, cụ thể; Với người kia lại mơ
hồ như một giấc mộng .Ở đời kể cũng lạ, cái mình ra sức
gìn giữ thì tự nhiên tuột khỏi tay, đuổi theo muốn hụt hơi mà vẫn
không sao giữ lại được; Cái mình thờ ơ , không biết quý trọng thì bền bỉ
bên mình .Nghĩ mà rưng rưng nước mắt …Đời người như dòng
sông, khi trong khi đục, lúc phẳng lặng, lúc sóng trào. Ngày quần quật
bươn trãi với cuộc sống bộn bề bao nồi gian lao. Đêm ngả mình xuống
giường khép mi lại mà nghẹn ngào lăn đôi dòng lệ
tủi. Cô tự hỏi: “cuộc đời cho phép chúng ta bao nhiêu lần mắc phải sai
lầm và có bao nhiêu cơ hội để chúng ta sửa chữa những sai lầm ấy?.”.
Cô lại trở về với anh. Không trách một lời, anh hiền hòa nắm chặt tay cô hỏi:
- Chuyến du lịch vừa rồi có làm em vui không?. Nhớ em quá không biết
làm sao, định gọi điện thoại hoặc cứ thế lên Lâm Đồng tìm em nhưng biết
em đang giận nên đành nín thinh. Em về là tốt rồi.
Cô thả mình xuống nệm khép mắt lại, hững hờ trả lời :
- Em
muốn ngủ .
Rất lâu. Hình như cô ngủ mê man suốt cả buổi. Khi tỉnh dậy thấy anh
đang lo lắng nhìn cô, trên trán là chiếc khăn nhúng nước nóng để hạ sốt.
- Em sốt, anh lo quá! Đang ở Cao Nguyên lạnh về Miền Tây nóng bức lại cảm phải không?
Bàn tay anh ấm nóng nắm chặt tay cô, lồng ngực anh vững trãi để cô tựa
vào, đôi mắt anh chứa chan yêu thương nhìn cô trìu mến, giọng nói của
anh dịu dàng quá đỗi. Anh nâng cô dậy rồi ép em uống hết
ly sữa.
-
Đừng ngủ nữa em. Anh…”..
Anh ngập ngừng kéo em dậy bước ra ngoài.
- Ra ngoài với anh. Em đi có mấy ngày, nhớ em không biết làm gì anh
đành tưới nước cho mấy khóm hoa em trồng ở hiên nhà. Lạ lắm, tự nhiên
bọn hắn nở rộ khi em vừa về tới nhà. Chẳng bao
giờ anh chú ý đến bọn hắn, thế mà vắng em, anh chăm sóc mấy khóm hoa…
Cô không nhìn khóm hoa mà lặng thinh nghe anh nói, khuôn mặt hiền
hiền của anh bừng sáng niềm vui. Xúc động, cô nép vào anh, mấy khóm hoa
rung rinh dưới chân toả hương dìu dịu. Anh lướt nhẹ
môi sau gáy cô, vòng tay anh ôm trọn lấy em, anh khẽ nói :
- Xin lỗi em vì anh đã để em thấy cuộc sống bọn mình tẻ nhạt. Xin
lỗi em vì anh đã yêu thương em chưa đủ để em giận dỗi bỏ anh đi.
.Cô đăm đắm nhìn anh, phố phường về đêm vẫn đông đúc người qua lại.
Ngả đầu vào vai anh, cô nghe trái tim mình thổn thức, nhận ra hạnh phúc
của cô chính là anh, giản dị thôi mà thuỷ chung,
bền vững. Anh bỗng nâng cô lên bằng đôi tay vam vỡ, làn môi chạm làn
môi, rồi đê mê quấn chặt …
Nguyễn Thị Việt Hà.
Thế giới phụ nữ - Số báo: 38/12 - Ngày phát hành: 24/9/2012
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét