Phạm Lữ Ân từng nói: “…Cuộc đời ta cũng như rượu vang vậy.
Có những loại vài tháng là uống được. Nhưng cũng có loại phải lưu giữ
rất nhiều năm để đạt độ chín cần thiết. Điều quan trọng
không phải là sớm hay là muộn, mà là đúng lúc. Bởi mọi thứ đều có thời
điểm của riêng mình. Vị rượu ngon chính là phần thưởng của tháng năm…”.
Có lẽ nhà văn ấy nói đúng. Khi chính tôi, nếu không bị
tai nạn nằm một chỗ tôi sẽ không bao giờ ngắm kĩ vợ mình và cảm nhận
đầy đủ tình yêu của cô ấy dành cho tôi lớn đến vậy!
Tôi đã từng ngắm nhìn say mê rất nhiều cô gái…
Tôi không phải là một người đàn ông đào hoa nhưng cũng như bất cứ gã
trai nào, tôi cũng ngẩn ngơ trước một khuôn mặt, dáng hình của cô gái
đẹp. Buổi sáng đi làm, các cô gái lướt qua tôi mùi nước
hoa phảng phất quyến rũ, chiếc gáy trắng cao cao thon thon, chiếc eo
nhỏ… Dáng hình ngọt ngào ấy trong bộ quần áo hợp thời trang khiến tôi
tưởng tượng “ Giá cô ấy ngồi sau xe tôi, khuôn mặt xinh
đẹp chạm gần mặt mình thì sung sướng biết mấy…”. Phụ nữ ngày càng đẹp
hơn lên thì phải, tất cả đều nuột nà, mềm mại, trắng trẻo, mi cong, chân
dài… Đến cơ quan, xung quanh tôi cũng là những người
con gái đẹp. Họ thơm phức, giao tiếp bặt thiệp, giọng nói dịu dàng.
Tôi từng tơ tưởng sẽ có “ những phút ngoài chồng ngoài vợ” với một trong
những cô gái ấy.
Cái đẹp luôn cuốn hút khiến người ta ngất ngây và nẩy sinh rất nhiều
khát muốn mà đôi khi khó lòng cưỡng qua được cảm xúc trỗi dậy trong
lòng. Quả thực những lúc ấy, hình ảnh vợ tôi hoàn toàn biến
mất để nhường chỗ cho sự tưởng tượng hoặc kế hoạch tiếp cận và chinh
phục người đẹp mà tôi đang để ý.
Ngắm vợ thật lâu khi không thể ngắm nhìn các cô gái khác…
Trong một lần quá chén với bạn bè về khuya, tôi đã tông thẳng xe vào
giải phân cách đường, kết quả là bị gẫy chân và gẫy sương sườn. Vợ tôi
tức tốc đến bệnh viện sau khi nghe cuộc điện thoại từ một
người tốt bụng báo tin. Khác với vẻ uỷ mị, yếu đuối thường ngày, cô ấy
thật nhanh nhẹn, mạnh mẽ và tháo vác khi một mình lo tất cả mọi thứ:
vừa chăm sóc chu toàn hai cô con gái, vừa sắp xếp công
việc ở cơ quan mà vẫn lo lắng chồng chu đáo ở bệnh viện. Bác sĩ bảo cơ
hội đi lại bình thường chỉ có 30%, điều đó đả kích tôi ghê gớm khi 70%
còn lại tôi có nguy cơ là một phế nhân. Tôi trở nên cáu
gắt vô cớ, vợ tôi vờ như không nghe thấy, vẫn dịu ngọt an ủi, thỉnh
thoảng còn nói về dự định mùa hè sắp tới chắc chắn chân tôi sẽ khỏi và
cả nhà sẽ đi du lịch.
Khi xuất viện, chân tôi vẫn chưa đi lại bình thường được, giúp tôi di
chuyển là chiếc nạng gỗ. Cô ấy xin nghỉ phép để ở nhà chăm sóc tôi và
hai con. Trong khi hy vọng trở lại đôi chân khoẻ mạnh
trước kia của tôi tắt ngúm thì ngược lại, cô ấy quả quyết: “ Chỉ cần
chịu khó tập luyện anh nhất định sẽ khoẻ mạnh trước mùa hè…”. Vợ thành
chiếc nạng cho tôi, dìu tôi tập đi, lau mồ hôi trên mặt
và nấu những chén thuốc nam cô ấy đi cắt ở một ông thầy lang nổi
tiếng. Khi em khẽ nắn bóp bàn chân cho tôi, tôi mới nhận ra bàn tay ấy
gầy guộc, đầy gân xanh. Nó thô ráp, sạm mầu, đốt ngón tay to…
Lần đầu tiên tôi nhận ra vợ tôi đang mặc một chiếc áo rất cũ, lỗi
mốt…Vợ tôi không đẹp như những người phụ nữ tôi từng gặp ngẩn ngơ nhìn…
Nhưng người phụ nữ gày gò và không đẹp ấy là mẹ của
hai đứa con tôi, đảm đang ngày hai bữa cơm ngon và hàng tá việc không
tên trong nhà, chuyện bên nội bên ngoại cô ấy đều lo chu tất. Khi tôi
lướt vi vu trên phố ngắm tấm lưng ong, say nắng đôi mắt
đẹp của người phụ nữ khác thì em ngược xuôi đưa đón con, làm lụng mọi
việc. Và giờ đây khi tôi không thể di chuyển bằng đôi chân của chính
mình thì em lại dìu tôi tập đi, hy sinh mọi thứ vì tôi
bằng trái tim bao dung người vợ.
Bất giác cổ tôi nghẹn ắng, mắt cay xè khi ngắm nhìn em…vợ tôi… Em trở
nên đẹp lạ kỳ trong cảm nhận của tôi. Dù da em không trắng, mũi không
cao, mắt không to, chân không dài…Một cảm giác yêu thương
xen lẫn hối hận tràn đến…
Hẳn rồi, tôi sẽ tập đi bằng đôi chân của vợ. Chắc chắn rằng tôi sẽ đi
lại trước mùa hè. Kỳ nghỉ của cả gia đình sẽ là tuần trăng mật thứ hai
của vợ chồng tôi.
Nguyễn Thị Việt Hà
Báo PNVN Cuối Tuần số 38/12 (20.9/2012)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét