KHI NGƯỜI PHỤ NỮ ĐẸP NHẤT
31/08/2012 08:11 | 540 lượt xem
Truyện ngắn: Nguyễn Thị Việt Hà
1.Chủ nhật mẹ và con gái đi dạo trong công viên. Hai mẹ con chọn một
chiếc ghế đá dưới tán xà cừ ngồi nghỉ. Mẹ lùa que đan vào sợi len, chiếc
khăn mẹ đan cho con gái từ nhiều chủ nhật trước vẫn
chưa xong. Mẹ chậm hơn nàng Bân, đôi tay mẹ hơi run rẩy nhưng mũi đan,
những nét hoa văn vẫn còn tinh tế. Con gái đọc tiểu thuyết “Kiêu hãnh
và định kiến” (Jane Austen) cho mẹ nghe. Cô gái
không nhớ mình đã đọc lần thứ bao nhiêu, chỉ biết rằng đã đọc nhiều
lắm. Mỗi lần ra công viên vào chủ nhật, những ngày không mưa, không giá
rét. Chỗ họ ngồi quen thuộc đến mức hầu như ai thường lui
tới công viên này đều xem chiếc ghế đá đôi dưới tán xà cừ to nhất kia
là của riêng hai mẹ con. Bỗng dưng cô gái hỏi mẹ:
- Mẹ ơi, người phụ nữ đẹp nhất khi nào?
Mẹ hơi bối rối… Mẹ nâng nhẹ gọng kính ngẩng lên không vội trả lời câu
hỏi của con. Con gái mười tám tuổi, ngực xuân thì nhô cao phập phồng sau
làn áo, khuôn mặt rạng rỡ, đôi mắt trong veo, chiếc
mũi hơi hếch lên bướng bỉnh và miệng xinh xắn màu hồng đào. Có lẽ khi
mười tám tuổi người con gái đẹp nhất chăng? Phía bên kia, ngay tầm mắt
mẹ một phụ nữ mang thai tay trong tay bên chồng. Bàn tay
cô đặt khẽ lên bụng, người chồng dừng lại nghiêng mình áp sát vào bụng
vợ như thầm thì những lời yêu thương với đứa con trong bụng. Người vợ
trẻ mỉm cười, khuôn mặt cô ấy sáng lên như nắng sớm mai.
Người phụ nữ khi ấy sao mà đẹp…
Mẹ nói rất khẽ:
- Mẹ nợ câu trả lời, con gái nhé! Mình về thôi, nắng lên rồi…
- Không sao đâu mẹ ạ. Con chỉ muốn biết khi nào người phụ nữ đẹp nhất để có quyền kiêu hãnh thôi…
Hai mẹ con thong thả ra về. Trên lối đi, nơi bồn hoa ven chiếc hồ hình
bán nguyệt duyên dáng có cô dâu chú rể đang chụp ảnh cưới. Váy trắng
tinh, tóc bồng bềnh, chiếc vương niệm nhỏ xíu đội lệch
một chút tôn lên gương mặt lộng lẫy sắc màu hạnh phúc, cô dâu hệt như
công chúa từ trong chuyện cổ tích bước ra cùng với hoàng tử trong mơ của
mình. Con gái níu tay mẹ dừng lại ngắm nhìn, đêm qua
con rụt rè kể mẹ nghe dường như con đang yêu và hình ảnh con nhìn thấy
lúc này khiến con không thể bước vội qua, có thể con đang liên tưởng
khi mình mặc chiếc váy trắng ấy. Mẹ đoán thế vì mẹ nhìn
thấy đôi mắt vốn đã rất đẹp của con gái sáng lên long lanh. Con gái
trầm trồ:
- Khi mặc áo cưới, bất kì người phụ nữ nào cũng đẹp mẹ nhỉ?
Mẹ nhìn theo đôi uyên ương tay trong tay bên bờ hồ bồi hồi nhớ lại đám
cưới của mình cách đây hai mươi năm. Mẹ mặc áo dài màu thiên thanh có
điểm những chùm hoa rơi, tóc thả dài buông nhẹ bờ vai
tay ôm bó huệ trắng, cha gọn gàng áo sơ mi trắng quần sẫm màu. Đám
cưới của mọi người vào thời kỳ ấy đều rất giản dị. Bà con hai họ tấm tắc
ngợi khen đôi trẻ thật đẹp, thật xứng, cha nâng niu bàn
tay mẹ thầm thì: “Em là người phụ nữ đẹp nhất trong trái tim anh…”.
Khi người ta yêu nhau, họ chẳng nhìn thấy ai khác ngoài một nửa của
mình, người ấy hoàn hảo nhất, tuyệt vời nhất trong cảm nhận.
Để rồi mấy mươi năm vợ chồng sống với nhau những sóng gió, va chạm
cuộc sống không làm tình yêu của cha với mẹ hao khuyết mà tình yêu ấy
được bồi đắp bởi lòng bao dung, sự thông cảm, sẻ chia. Cha
bỏ mẹ đi trước về miền xa thẳm, khi trút hơi thở cuối cùng lời cha để
lại cho mẹ “Đừng khóc em, anh hạnh phúc khi được sống chung với người
phụ nữ đẹp nhất thế gian này suốt cả cuộc đời mình…”.
Mẹ trách cơn gió ngược mang bụi làm cay mắt mẹ. Con gái cúi xuống thổi
bụi trong mắt mẹ chợt ngẩn ngơ thốt lên: “Ôi, thế mà con không biết mẹ
có đôi mắt đẹp đến thế…”.
2. Nhiều năm trôi qua, người ta không thấy hai mẹ con ấy đi dạo trong
công viên, chiếc ghế đá gãy một chân, nằm bơ vơ dưới tán cây. Thỉnh
thoảng người ta thấy một người phụ nữ với những cuộn len
đan những chiếc vớ, chiếc áo trẻ con vào buổi sáng ngồi trên chiếc ghế
đá đơn bên cạnh chiếc ghế đôi đã gẫy. À, đọc đến đây bạn đừng liên
tưởng chuyện gì đó khủng khiếp hoặc tương tự như thế nhé.
Con gái đi lấy chồng cách mẹ chỉ vài mươi cây số nhưng cuộc sống riếng
bận rộn đến mức cô chẳng có chủ nhật nào để đọc “ Kiêu hãnh và định
kiến” cho mẹ nghe. Đêm qua con gái gọi điện báo tin vui
cho mẹ. Giọt máu tình yêu đang tượng hình trong cơ thể con. Những cuộn
len được mang từ trong tủ, mẹ sẽ đan kịp những đôi vớ, tấm áo cho cháu
ngoại. Ngày xưa… mẹ khó khăn lắm mới có được con. Mẹ
trông ngày trông tháng có con nhưng gần mười năm…con chẳng đến với mẹ.
Họ hàng hai bên đã hết mong mỏi nhưng cha mẹ không ngơi hy vọng. Con sẽ
đến với gia đình mình khi cha mẹ mong đợi và yêu
thương con đến thế cơ mà. Thế rồi mẹ mừng đến bật khóc khi có biết con
đã đến… Mẹ nín thở nghe ngóng những thay đổi trong cơ thể dù sự mệt mõi
kéo dài tưởng như bất tận kia khiến mẹ cứ làm phiền
cha con mãi. Nhưng có một khoảnh khắc nào con không “ hành” mẹ lại
phập phồng lo sợ, mẹ tưởng tượng đủ thứ và trấn an mình con sẽ bình yên.
Mẹ có thể hy sinh tất cả mọi thứ chỉ mong con khoẻ mạnh,
lớn dần lên trong lòng mẹ. Lần đầu tiên nghe nhịp tim của con đập qua
ultrasound mẹ lại khóc… Mẹ hạnh phúc… Mẹ ngập tràn hạnh phúc. Mẹ xoay
đi xoay lại trong tấm gương ngắm khuôn bụng đang to
dần, mẹ thấy mình thật đẹp lúc ấy… Cha hay kể chuyện con nghe, đặt nụ
hôn yêu thương con trên bụng mẹ…Khi nghe tiếng khóc chào đời, chỉ kịp
nhìn gương mặt thiên thần của con, mẹ lịm đi vì mất máu
nhiều trong nụ cười mãn nguyện. Mẹ cảm nhận được con đang kề bên, hu
huơ đòi sữa, mẹ tỉnh dậy, khi con ngậm bầu sữa mẹ mọi đớn đau mệt mỏi,
rã rời tan biến đi hết.
3. - Mẹ ơi, con sắp sinh rồi… Mẹ đến với con, mẹ nhé! – Con gái thỏ thẻ.
Mẹ xếp những đôi vớ, chiếc áo vừa đan xong, mấy chục tả lót mẹ khâu
tay, thêm lọ ruốc, rượu thuốc, mật ong vào chiếc giỏ to. Còn thiếu gì
nữa không nhỉ? À… vài chiếc tả lót bằng vải pin cách đây
hơn hai mươi năm của con, mẹ sẽ mang theo lót cho cháu của mẹ khi vừa
ẵm ra trong nhà hộ sinh. Ngày ấy con ăn ngoan, ngủ ngoan, không quấy
khóc. Bông sữa trổ cho con thắm da tươi thịt…Cháu của bà
cũng sẽ như con gái của mẹ hồi còn thơ bé.
Con gái trong bệnh viện, trán mướt mồ hôi, môi cắn chặt, vài lọn tóc
sổ tung bết trán, hai tay bám vào thành giường như muốn vặn chéo. Chồng
con luýnh quýnh chạy ra chạy vô, mắt đỏ hoe như đau theo
từng cơn đau của vợ. Có tiếng khóc, rên rỉ, la hét của những sản phụ
khác trong nhà hộ sinh. Con gái không khóc thành tiếng nhưng nước mắt
ướt đầm gương mặt hoà lẫn vào những giọt mồ hôi rơi thành
giọt. Bàn tay con nắm lấy tay mẹ, xiết chặt… Mẹ áp bàn tay con lên
ngực mẹ, ôm lấy cả thân hình đang trong cơn lột xác chuẩn bị hạ sinh.
Con gái bật khóc, run rẫy trong lòng mẹ.
- Mẹ ơi, con đau quá… Con sợ nữa mẹ ạ….
- Con gái của mẹ… Dũng cảm lên nào… Con sẽ thực hiện thiên chức vĩ đại nhất của người phụ nữ…
Mẹ nói được đến thế thôi… Trong mắt mẹ giờ đây con gái như bé bỏng lẫm
chẫm tập đi vấp té mếu máo khóc nũng mẹ. Ngày đầu tiên đến trường con
cứ nắm mãi tay mẹ không dám rời để bước vào cổng trường.
Ngày con lấy chồng xa mẹ những ngày đầu tiên, nhớ mẹ con thút thít
khóc… Đứa bé chuyển động dữ dội, con quằn mình… Con vào phòng sinh, mẹ
và chồng con lặng đi, trong tiếng kêu khóc rất đặc trưng
của các sản phụ cả hai dường như không nghe thấy những âm thanh đó
nhưng nghe rõ nhịp tim hồi hộp của chính mình… Tiếng oe oe cất lên từ
phòng hộ sinh, một bé trai bụ bẫm, mẹ ôm lấy hình hài thiên
thần bé nhỏ đến bên con, nói trong nước mắt:
- Con gái… Con trai của con đây. Chiếc mũi kiêu hãnh rất
giống con, vầng trán thông minh giống chồng con… Con gái, người phụ nữ
đẹp nhất chính
là lúc này…
Con gái vòng tay ôm lấy con trai, cả thân hình vừa hạ sinh yếu ớt vừa
bơi qua cơn biển động như được tiếp thêm sức mạnh diệu kì. Người mẹ trẻ
đôi mắt long lanh, gương mặt hồng lên, đôi môi thắm đỏ,
vén bầu ngực căng đầy để con trai uống những giọt thiêng liêng đầu
tiên…
Nguyễn Thị Việt Hà
P/s: Bài đã sử dụng trên báo Thời Nay
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét