CHIẾC LÁ CUỐI CÙNG
17/01/2012 19:40 | 68 lượt xem
Tôi kể anh nghe chuyện “ Chiếc lá cuối cùng”.
Không rớt xuống giữa mùa đông nghiệt ngã.
Lá vững trãi trên dây thường xuân khô rã.
Chỉ người họa sĩ già vĩnh viễn đã đi xa.
***
Cũng như lá kia, anh có một cuộc đời.
Một tình yêu và một nơi chờ đợi.
Ngoài cửa sổ là khung trời vời vợi.
Và con đường giá buốt anh từng qua.
***
Tôi không vĩ đại như người họa sĩ già.
Vắt kiệt mình hy sinh vì sự sống.
Nhưng nếu có thể một khi nào trống rỗng.
Anh dừng chân ghé lại bến đời tôi.
***
Tôi đã từng rao bán nụ cười tươi.
Để lấy mấy đồng lẻ đắp đổi ngày giáp hạt.
Tôi đã nghĩ mình chẳng là gì, dù hạt cát.
Nên phiêu linh xem nhẹ số phận mình.
***
Anh ngồi xuống đây cùng tôi, mình nói chuyện tử - sinh.
Của cõi nhân gian lắm niềm vui và cũng đầy nước mắt.
Một đêm lẻ trong hàng ngàn đêm bất tận.
Của cuộc gặp gỡ vô tình thành định mệnh của nhau.
***
Một chiếc lá lạnh lùng đêm gió thổi có biết đau?
Khi bình minh thức dậy vẫn bám chặt lấy tường đầy kiêu hãnh.
Có ai ngờ trong gió, mưa, sương lạnh.
Một cây đèn, một chiếc thang, bảng màu người họa sĩ thách thức cả đêm thâu.
Đã tàn đêm, một đêm lẻ qua thật mau.
Anh ngồi bên tôi và không mong trời sáng.
Nắm lấy tay tôi khi mặt trời ló rạng.
Anh để lại nụ cười và xoay bước quay đi.
Nguyễn Thị Việt Hà
Không rớt xuống giữa mùa đông nghiệt ngã.
Lá vững trãi trên dây thường xuân khô rã.
Chỉ người họa sĩ già vĩnh viễn đã đi xa.
***
Cũng như lá kia, anh có một cuộc đời.
Một tình yêu và một nơi chờ đợi.
Ngoài cửa sổ là khung trời vời vợi.
Và con đường giá buốt anh từng qua.
***
Tôi không vĩ đại như người họa sĩ già.
Vắt kiệt mình hy sinh vì sự sống.
Nhưng nếu có thể một khi nào trống rỗng.
Anh dừng chân ghé lại bến đời tôi.
***
Tôi đã từng rao bán nụ cười tươi.
Để lấy mấy đồng lẻ đắp đổi ngày giáp hạt.
Tôi đã nghĩ mình chẳng là gì, dù hạt cát.
Nên phiêu linh xem nhẹ số phận mình.
***
Anh ngồi xuống đây cùng tôi, mình nói chuyện tử - sinh.
Của cõi nhân gian lắm niềm vui và cũng đầy nước mắt.
Một đêm lẻ trong hàng ngàn đêm bất tận.
Của cuộc gặp gỡ vô tình thành định mệnh của nhau.
***
Một chiếc lá lạnh lùng đêm gió thổi có biết đau?
Khi bình minh thức dậy vẫn bám chặt lấy tường đầy kiêu hãnh.
Có ai ngờ trong gió, mưa, sương lạnh.
Một cây đèn, một chiếc thang, bảng màu người họa sĩ thách thức cả đêm thâu.
Đã tàn đêm, một đêm lẻ qua thật mau.
Anh ngồi bên tôi và không mong trời sáng.
Nắm lấy tay tôi khi mặt trời ló rạng.
Anh để lại nụ cười và xoay bước quay đi.
Nguyễn Thị Việt Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét