Ảnh Việt Hà

Ảnh Việt Hà
Ta về trồng cỏ dại đầy sân...

Thứ Ba, 31 tháng 1, 2012

CÂU CHUYỆN VỀ MỘT NGỌN ROI

31/01/2012 18:31  |  10 lượt xem
Trong suốt khoảng thời gian dài, thầy yêu cầu thực hiện rất nhiều nội dung của bài làm văn. Học trò ngoan, thực hiện hết nhưng thường thì rất ít được thầy khen, hầu hết thầy yêu cầu chỉnh sửa hoặc tiết chế những cơn ngẫu hứng cải lương. Thầy không phê bỏ lửng, phê tới nơi tới chốn và sửa bằng nhiều hướng như một cách gợi ý. Thầy gọi đó là " Đạo muối". Thầy rất công bằng và để học trò có cơ hội thể hiện suy nghĩ, năng lực bản thân. Thầy im lặng lắng nghe hoặc tìm thêm tài liệu gởi đến!
Mỗi tháng một lần thầy gởi đủ 8 tờ báo có tính chuyên môn cao nhất... Đều đặn, không sót tháng nào... Mình vẫn nhận, miệt mài đọc hết, miệt mài tích cóp những điều mình thích, miệt mài học và thú thật luôn đặt mình ở vị trí số 0. Bài viết nào cũng như bài viết đầu tiên...
Mỗi buổi sáng, khi thức dậy, ngồi Thiền và vào máy kiểm tra email, chỉnh lại bài viết và nhấn nút gởi... Thói quen ấy thay cho thói quen chạy bộ. Thầy vẫn thế, ra đề, tìm tài liệu, bảo mình cứ đi đi, đi cho thẳng thướng vào con đường vốn dĩ đã chẳng có lối đi. Mình báo cáo thầy bằng giải thưởng, thầy chúc mừng rồi bảo lập tức quên nó đi và hãy viết như lần đầu học viết. Thuỵ gọi thầy là sư phụ và hỏi mình học thầy khi nào? Mình bảo mình học thầy khi bản thân đã đủ tư cách làm giáo viên, đứng trên bục giảng dạy tụi nhỏ. Mình học thầy khi bước vào cõi văn chương hoang mang. Rụt rè, kín tiếng, không xây dựng mối quan hệ với " tên tuổi cây đa, cây đề". Mình vốn thế, luôn tự mình đứng ngoài và chỉ viết khi cảm thấy thích. Một cu rơ xe đạp càng cúi về phía trước càng tiến nhanh nhưng người đi bộ bình thường bằng đôi chân trần không thể vừa đi vừa cúi cho dù cách đó đôi khi lại nhanh hơn vì đi tắt. Chậm cũng được, đứng ngoài cũng được nhưng được đi thẳng. Thầy nghiêm khắc nhưng luôn đứng im đó để xem trò mình làm được những gì và tỉ mẩn từng chút, từng chút một như nghệ nhân nắn một cây non. Trong một bài phỏng vấn, Phương Huyền hỏi rất kỹ về ngọn roi mây đặt ngang trang viết mình từng nhắc... Huyền kể trong một dự án văn học thiếu nhi, Huyền có gặp thầy, biết nhiều đến thầy qua nhà văn Nguyễn Đông Thức và kính trọng một nhân cách nhà văn chân chính như thầy. Mình cười rất vui...Tự hào khi sách của thầy tái bản liên tục vài mươi ngàn cuốn...
Mùng 2 tết, mình viết một bài thơ về cánh rừng và dòng sông bốc cháy...Khi dòng sông bên trường mình cá nổi đầu, trắng xoá xót xa, khi cánh rừng phòng hộ sau trường qua vài đêm bỗng nhien lởm chởm như cái đầu đinh cắt hỏng... Đêm trước công ty thuỷ sản xả nước thải... Chắc dòng sông ấy lâu lắm mới có lại cá hoặc có thể chẳng còn có cơ hội cá về; cánh rừng ấy bao giờ mọc lại...???
DÒNG SÔNG VÀ CÁNH RỪNG BỐC CHÁY
Bạn tôi viết về những đám mây bốc cháy
Còn tôi thấy dòng sông rực cháy
Cạn khô
Nơi con cá lội
Con tôm búng
Rong rêu xanh đung đưa mình
Giờ phơi đôi mắt đỏ
Rêu oằn mình quắt lại trốn vào khe nứt đáy sông
Cháy
Lửa lan lên bờ
Bén vào cánh rừng
Đôi bàn tay gân guốc
Của lão nông già
Vét bụng sông, vắt nước
Sông quặn mình
Nước ở đâu bỗng dưng trào ngược
Từ thượng nguồn
Mang theo cánh rừng cùng tôm cá, rong rêu
Chỉ còn lão nông già lọt thỏm giữa dòng sông dữ và cánh rừng bốc cháy.
Thầy bảo sẽ chữa cháy... Phải luôn nhìn thấy những cây non chứ... Bài thơ được sử dụng ngay vào 4 ngày sau đó, số Tân Xuân, không phải là một tờ báo quen mình vẫn viết. Có lẽ nó mang tính thời sự chăng? Thầy chữ cháy bằng bài thơ có tràm non...
                       NGƯỜI BÁN CÂY TRÀM CON
                         Có một người vào phố
                         Bán cây tràm con.
                         Những cây tràm ôm nhau đứng thẳng
                         Thành cây bút vẽ chấm vào trời xanh
                         Vẽ ra những vệt chim én
                         Những chấm diều mong manh...
                         Tràm con rụt rè xoè những ngón lá xinh
                         Chỉ ra đầu vàm sóng vỗ
                         Nơi sông Tiền cởi áo chợ
                         Khỏa thân mình.
Thầy nằm bẹp mấy ngày. Thầy chỉ lý giải: " Tại tết dài quá...Tôi còn nhiều việc phải làm. Sẽ tỉnh dậy.". Tràm non đang bám rễ trên mảnh rừng đã cháy. Thầy cũng phải dậy để trồng thêm tràm non khi cánh rừng thưa vắng....Dòng sông nhỏ cá sẽ lại về thầy ạ. ...

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét