Ảnh Việt Hà

Ảnh Việt Hà
Ta về trồng cỏ dại đầy sân...

Thứ Sáu, 20 tháng 1, 2012

ĐÊM NAY TA THẤY LÒNG MÌNH LÀ BÀN PHÍM

ĐÊM NAY TA THẤY LÒNG MÌNH LÀ BÀN PHÍM
Thế là bàn phím nở hoa hồng
Em hái tặng những người say nhau trên mạng
Mạng thì ảo
Hoa thì rất thực
Dòng chữ em lùa trôi êm
                                         trôi êm...
Buổi tối ta ngồi cạnh nhà em
Nghe hương thơm bay xuyên qua vi tính
Đêm nay!
Đêm nay! ta thấy lòng mình là bàn phím
Sáng mai này trổ nụ tặng riêng em...
Vào những thời khắc như thế này, mình thường rất khó ngủ. Chợp giấc đã giật mình ngỡ sáng nhưng đêm còn ru ngày ngủ. Bài thơ “ Đêm nay ta thấy lòng mình là bàn phím” là của một nhà thơ viết tặng cho mình khi đọc truyện ngắn: “ Hoa hồng trên bàn phím”. Lẩn thẩn, đêm nay, chính mình thấy lòng như bàn phím. Để rồi khi lách tách gõ gõ như thế này, mình thấy yên ổn hơn.
Xuân rồi… Trên cung đường đầy ổ gà và bụi của ngày hôm qua mình đã thấy mai bật vàng; cỏ đang thay màu mới, những loài hoa lạ bừng nở mà chẳng bao giờ ta nhớ hết tên được, dọc con đường đất khô hanh như đang vọng lên những tiếng nảy mầm tí tách, khu vườn lộc non đã khảm trên thân cây những chấm lấp lánh; mọi người tất bật cho ngày cuối năm vẫn kịp hào phóng tặng nhau nụ cười và lời chúc tụng; cô thiếu nữ e ấp khi chàng trai nhìn trộm vẻ tươi hồng trên khuôn mặt;  người mẹ trẻ ôm còn vào lòng, bầu sữa nóng ru cô bé vào giấc ngủ sâu. Mình ấm áp, dù không rõ hơi ấm ấy từ đâu. Có lẽ một bếp lửa hồng luôn chảy đỏ sẵn có được chăm chút từng ngày bởi những người đã yêu thương mình. Để mỗi khi, dù có lòng có lạnh đến mấy mình vẫn thấy một nơi nào đó rất ấm đang đợi mình.
Nếu bạn hỏi mình hạnh phúc không? Cách đây vài năm hẳn rằng khó khăn lắm mình mới nói được rằng… Mình hạnh phúc lắm! Còn bây giờ, bạn nhìn vào mắt mình đi, nhìn vào cách mình đang sống, nhìn vào con đường mình đi qua bạn sẽ thấy hiển hiện lên niềm hạnh phúc không che dấu. Mình từng nhủ rằng: hạnh phúc rất thực với người này nhưng ảo mộng với người khác, thấy hạnh phúc như chiếc bong bóng xà phòng ngũ sắc lấp lánh nhưng chưa kịp chạm đã vỡ mất rồi. Trải qua nhiều sóng gió, giờ mình mới hiểu, hạnh phúc như một cái cây ngoài trời, cần chăm sóc khi non nớt, cần trân trọng cho dù đã trưởng thành. Đừng đòi hỏi quá nhiều những thứ không thuộc về mình, quá xa với mình… Chỉ cần được sống trong không gian vừa đủ, một cảm xúc vừa đủ của cái chung như thế đã là hạnh phúc. Hạnh phúc với mình giản dị như những ngày mình đang sống với tình yêu thiêng liêng hơn tất thẩy mọi thứ trên đời mà mình đang có! Sau này các con lớn, mình sẽ kể con nghe rằng: Ngày xưa khi có Đậu Đỏ mẹ đã rất hạnh phúc nhưng vẫn thấy nó xa, khi có Đậu Xanh mẹ thấy hạnh phúc thật gần. Hai hạt đậu của mẹ đáng yêu đến mức mẹ chẳng có lý do nào để không yêu đời cả!
Một năm… Cười vẫn như xưa nhưng khóc khác xưa rồi. Cuộc đời vốn công bằng, kết thúc cái này lại là sự khởi đầu cho cái khác. Có một người con gái chỉ mong một chút khát khao được tự do bay qua mỏm núi để hót thật lòng bằng chính giọng hát của  loài chim quyên trong ngày mới...Mình đã thầm thì xin đừng bắt chim Quyên ngừng hót. Có 1 truyền thuyết về con chim chỉ hót 1 lần trong đời nhưng tiếng hót hay nhất thế gian. có lần nó rời tổ bay đi tìm bụi mận gai và tìm cho bằng được mới thôi. Giữa đám cành lá gai góc, nó cất tiếng hót bài ca của mình và lao ngực vào chiếc gai dài nhất nhọn nhất. Vượt lên nỗi đau khổ khôn tả, nó vừa hót vừa lịm dần đi và tiếng ca hân hoan ấy đáng phải cho cả đàn sơn ca, họa mi phải ghen tị. Con chim mang chiếc gai nhọn xuyên qua ngực vẫn tuân theo một quy luật bất biến, không hiểu điều gì đã thúc đẩy nó tự đâm suốt vào tim và lịm dần trong tiếng hót. Vào lúc gai nhọn xuyên qua nó không ý thức được cái chết đang chực chờ. Nó chỉ mãi mê hót và hót cho đến khi không còn hơi thở để cất thêm một nốt nhạc nào nữa Những gì tốt đẹp nhất chỉ có thể có được khi ta chịu trả giá bằng nỗi đau khổ vĩ đại. The Thorn Birds có thể được xem là tiểu thuyết nổi tiếng nhất của nữ văn sĩ người Úc Colleen McCulough, được xuất bản năm 1977. Mình đã đọc bộ tiểu thuyết này khi chưa được gọi là thiếu nữ. Lúc ấy, khi hơn 14 tuổi, trái tim mình buốt lên khi chiếc gai mận xuyên tim nàng chim bé bỏng. Gần sát nhà mình khi ấy có một người đàn ông bẫy chim giữa muôn trùng mây, mình đã rất ghét ông ấy. Tiếng chim khi sa lưới hốt hoảng, tội nghiệp, tuyệt vọng làm sao.
Sau này, gặp những chuyện nhói lòng hơn thế nữa, mình mới hiểu được rằng khi người ta tuyệt vọng nhất là lúc người ta không nói được bất cứ điều gì. Ngay cả khóc, nước mắt như cô đặc lại thành một thứ đắng ngắt dội ngược vào ngực. Mình đã kể quá nhiều về mẹ nhưng chẳng bao giờ đủ… Khi đọc “ Hãy chăm sóc mẹ” của Shin Kyung-sook, mình đã thấy những gì mình viết về mẹ thật chẳng thể đủ lấy một ngày trong cuộc đời 48 năm của mẹ. “Mẹ bị lạc đã một tuần”Cuốn sách đã mở đầu chương 1 bằng dòng chữ ấy. Không hiểu sao, lòng mình  lặng đi, ngay cả khi câu chuyện chưa thực sự bắt đầu, cũng như mình chưa hề nhìn ra cái kết của nó…   Mình đã rất ghét đàn ông cho đến khi biết yêu mới hiểu được chân lý giản dị rằng: dù có mạnh mẽ thế nào, dù trong lòng tồn tại biết bao ẩn ức thì cái người đàn bà cần nhất vẫn là đàn ông!
Mình đã từng tuyệt vọng, từng nói và làm những điều rất ngớ ngẩn thậm chí điên rồ. Bay… cảm giác bây trên tầng trời không phải của mình vô cùng đáng sợ, trái tim nóng bỏng nhưng những lưỡi dao của trí óc bén ngọt tùng xẻo không thương tiếc một bến bờ tưởng tượng. Chúng ta vẫn đi tìm sự cứu rỗi ở các đấng siêu nhiên mà ít nhận ra rằng đấng tối cao có quyền huỷ hoại hay phục sinh một tâm hồn, một con người không ai khác chính là chúng ta.
Mình đã từng yêu nỗi cô đơn bằng tất cả sự nguỵ biện của vốn tri thức được cấp bằng đỏ. Run rẩy bấm phím, thấy 10 đầu ngón tay như mòn đi, không dừng lại được… Tác phẩm nào mình viết cũng như tác phẩm đầu tiên, khi một chữ cái rớt xuống nơi bàn phím, nẩy lên màn hình và rồi xuyên đêm, gục lên bàn phím, một đống dây nhợ buộc chặt, thít lấy nghẹn thở.
Nỗi cô đơn, niềm tuyệt vọng chẳng thể nào để mình thanh thản được. Vậy thì, tại sao tự vây mình trong căn phòng tăm tối ấy. Mình thông các cửa sổ, đón khí trời, nhận ra phía trước đường chân trời rất rõ nét. MÌnh có quyền rủ bỏ lớp áo xấu xí ấy để được mặc chiếc áo hạnh phúc tươi hồng.
Cách đây 3 năm, khi dừng chân ở một nhà sách thuộc tỉnh Bắc Ninh, mình tìm thấy Thiên Táng của Hân Nhiên. Nơi mình đứng mọc rễ, xin thanh toán tiền sách và ngồi bệt xuống hành lang để đọc. Ngay trang đầu tiên không thể rời. Đó là câu chuyện về một người phụ nữ phi thường được viết nên bởi một người phụ nữ phi thường khác. Mình nhắm mắt lại, đem linh hồn vươn cao đến trời xanh, xuyên qua mây trắng bồng bềnh nhẹ hẫng, đến với vùng đất cao nguyên linh thiêng huyền bí ấy. Tây Tạng! Khả Quân, buông súng, phủ phục trên mặt đất, thân thể anh bị xẻ ra, xương bị đập nát, trộn với bơ sữa, từng chút từng chút một bị bầy kền kền ăn mất. Mình nhìn thấy như thế, trong trang sách nhưng Thư Văn, vợ anh không tin điều ấy. Người con gái Tô Châu tuổi xuân còn mơn mởn dần trở thành người phụ nữ trung niên Tây Tạng. Thiên táng là cuốn sách kể về cuộc hành trình của một người con gái Trung Quốc tuổi đôi mươi, vượt nghìn trùng xa cách đến đất Tây Tạng để tìm kiếm tông tích của người chồng mới cưới. Câu chuyện được Hân Nhiên ôm ấp trong 10 năm ròng rã, trong nỗi day dứt sau cuộc gặp gỡ với người đàn bà bí ẩn mang tên Thư Văn, 1 người đàn bà Tây tạng có xuất xứ là người Trung Quốc. Khi ngẩng lên, chiều đông đã xám lại, chủ hiệu sách cũng đã nhắc mình ngồi quá lâu… Khoảng hơn 20km ngược cơn gió bấc mình trở về nhà và thấy nỗi buồn về thân phận tình yêu của mình thật chẳng đáng là gì. Người ta có thể yêu nhau đến cả khi chết đi rồi kia mà. Như Thư Văn ấy, Khả Quân dù có bị kền kền rỉa mất xác thì anh vẫn sống trên hành trình cuộc đời của Thư Văn. Thư Văn sẽ vẫn đi tìm Khả Quân, nhân danh tình yêu!
Mình đang nói những điều linh tinh gì thế nhỉ? Có thể là một câu chuyện không đầu không đuôi. Về mùa xuân mới đến?  Hạnh phúc? Nỗi cô đơn? Đêm nay bàn phím nở hoa hồng ? Những cuốn sách? ... Tất cả những điều đó mà  có khi không  phải. Giữa muôn ngàn hữu hạn người đàn bà trong mình vẫn đến được với mùa thu.
P/s: Khuya rồi nhỉ? Cũng cần ngủ thôi… Mùa xuân cho phép tất cả chúng ta tươi trẻ!
Nguyễn Thị Việt Hà

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét