TẾT ẤM
16/01/2012 17:58 | 3 lượt xem
Bà Sáu Hài ngồi bó gối nhìn mấy lỗ dột trên nóc nhà. Tết nhứt đến nơi rồi mà nhà cửa như vầy bà nhót ruột hết sức, bữa trước bà bắc cái ghế cao kéo tấm cao su che ngang, bất cẩn thế nào cái ghế sẩy chân bà té, đau muốn ná thở. Người già mà, xương ròm rụm như xương con gà, bà đau cả tháng trời. Bà Sáu Hài đợi hết mưa đi cắt cá mai đặng kiếm cơm qua ngày.
Hồi bầy kì, bà Sái Hài cũng có chồng con, trời không thương, năm bão số 5 ( 1997) ở miệt Cà Mau này cuốn đi mấy nhân mạng của Làng Cá trong đó có ông Sáu Hài và thằng con trai độc nhứt tròn trèm 17 tuổi. Bà thành cô quả từ đó, sống nhờ vào nghề cắt cá mai, cá cơm, mỗi kí 4500 đ. Làm nguyên ngày bà cũng mần được 6,7 kg gạo để dành ăn lần. Đôi tay bà lanh lẹ, khéo léo. Con cá cơm, cá mai nào bà mần cũng y rang như nhau, bà lấy xương, cắt vây, lật đôi con cá. Chủ vựa thương thường cho thêm mớ cá vụn, bó rau đặng bà nổi lửa nấu cơm có thêm chút đồ ăn.
Đợt này gió chướng lạnh hơn mọi năm, mưa còn nặng hạt, nước lên từ giữa khuya đến 8,9 giờ sáng mới chịu rút. Trên dột, dưới nước dâng, bà Sáu Hài buồn héo ruột nhìn lên trang thờ chồng con, bà khóc hờ. Mai mốt bà cũng đi theo cha con ông Sáu biết ai lo nhang khói.
Rút mưa, bà lật đật kéo cái chân đau sang bên cô giáo đặng nhờ chồng cổ leo lên nóc che tấm cao su chống dột ăn tết cho nó an. Cô giáo đi dạy, chồng cô giáo đang sửa cái hàng rào. Nghe bà Sáu nhờ, bỏ việc đó chạy qua ngó. “ Tấm cao su cũ mèm vầy sao sao chịu thấu Sáu? Che mấy hồi nó cũng rách hà. Phải có tol lợp lên”- chồng cô giáo là bộ đội mới về phép phân vân nói. Bà Sáu cười, cái mặt hiền queo tội tội: “ Thì làm đỡ vậy mà. Không lẽ tết nhứt để dột ngay trang thờ cha con ổng? Để đợt cá cơm này tui mua mấy tol mới…”. Anh bộ đội leo lên mái nhà, cả thân nhà lúc lắc, anh toát mồ hôi hột. Rồi cũng xong, anh cẩn thận cột chắc bốn đầu, đè mấy cục gạch cho gió khỏi lật.
Nhưng bà Sáu không làm cá mai, cá cơm con nước tới. Bà bị bệnh, cái chân té đợt hổm sưng vù bị rạn xương, may có sổ hộ nghèo nên nằm ở trạm đỡ tốn tiền nhưng số tiền dành dụm lo tết hết veo. Bà Sáu nằm viện cả tháng. Mấy cô hộ lý vui tánh còn chọn bà là “ Trưởng phòng bệnh nhân”.
Bà được xuất viện về ăn tết. Bùi ngùi, mớ tiền lẽ không đủ mua kí nếp gói bánh tét nói chi mua sắm thêm thứ gì. Nhưng trời ơi…Cánh cửa tol sáng bóng này là nhà bà đó sao? Tấm liếp đan sậy thưa làm cửa mục muốn trồng cải được đâu rồi? Bà lật đật chạy sang nhà cô giáo lấy chìa khóa ( trước khi nhập viện bà có gởi). Vợ chồng cô đi chợ tết, cô con gái học lớp tư đưa chìa khóa cho bà. Bà mở cửa… Trời thần, trang thờ dán giấy bông láng cóng, mấy cái ly trà được thay mới, dĩa trái cây, cặp bánh tét chưng lên trang trọng. Bà dòm thấy cha con ông Sáu cười cười. Bà có nằm mơ không?
- Bà Sáu ơi, má con mua cho ông Sáu đó. Ba con còn lợp mấy tấm tol mới lên mái nhà, ba biểu bà ăn tết mà dột cực lắm. Hôm qua bác Tư Hơn chủ vựa cá mai còn đổ đầy khạp gạo dưới bếp cho bà Sáu nữa đó – Thảo, con gái cô giáo thỏ thẻ sau lưng bà.
Bà run run thắp nhang, nước mắt bà chảy vòng quanh. Bà lầm rầm khấn: “ Bữa nay hai ba tháng chạp , ông Táo chầu trời, ông với thằng Hai về đây ăn bánh tét nghĩa tình với tui. Tết này cha con ông ấm nghen…”
Nguyễn Thị Việt Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét