“Tôi không có nhiều tiền của để chia sớt cho những bà con gặp hoạn nạn. Tôi chỉ bỏ ra chút công sức vận động lòng nhân hậu của mọi người. Uớc chi ông trời cho tôi có sức khỏe dài dài để được tiếp tục làm những việc thiện mà ba má tôi hồi còn sống đã làm”
Đó là tâm niệm của bà Huỳnh Thị Hía (Phú Tân - Cà Mau) sau hơn 20 năm đạp xe rong ruổi tới các khóm ấp hết lòng giúp đỡ những người gặp hoàn cảnh khó khăn, những đứa trẻ không nơi nương tựa.
Thầy lang vườn “óc tiêu”...
Nhà Hía có một xưởng mộc chuyên đóng ghe, xuồng. Cả vùng Châu Thành (Cần Thơ) những năm 1950 không ai là không biết gia đình ông Mười Hy nức tiếng ăn ở thảo hiền. Người lỡ đường đói lòng cứ vào nhà ông Mười Hy ở đậu rồi cùng gia đình có gì ăn nấy. Ba má của Hía còn giỏi nghề thuốc Nam, chữa bệnh miễn phí cho bà con quanh vùng. Một đồn mười, mười đồn trăm, rất nhiều bệnh nhân ở xa biết về y đức của ba má Hía đã không quản đường sá xa xôi đến tận nhà xin chữa bệnh. Bệnh nhân lúc đó đến nhà Hía phần lớn là người nghèo khổ. Nhiều người bệnh khỏi, nhớ ơn đem con gà, con vịt đến biếu, ba má Hía nhứt quyết không nhận. “Mình có tay thuốc Nam, chữa bệnh làm phước cho bà con lối xóm chớ có to tát gì mà ơn với nghĩa. Cứu một người phước đẳng hà sa, làm phước là phải làm cho đến nơi đến chốn” - má Hía thường nói như vậy.
Thầy lang vườn “óc tiêu”...
Nhà Hía có một xưởng mộc chuyên đóng ghe, xuồng. Cả vùng Châu Thành (Cần Thơ) những năm 1950 không ai là không biết gia đình ông Mười Hy nức tiếng ăn ở thảo hiền. Người lỡ đường đói lòng cứ vào nhà ông Mười Hy ở đậu rồi cùng gia đình có gì ăn nấy. Ba má của Hía còn giỏi nghề thuốc Nam, chữa bệnh miễn phí cho bà con quanh vùng. Một đồn mười, mười đồn trăm, rất nhiều bệnh nhân ở xa biết về y đức của ba má Hía đã không quản đường sá xa xôi đến tận nhà xin chữa bệnh. Bệnh nhân lúc đó đến nhà Hía phần lớn là người nghèo khổ. Nhiều người bệnh khỏi, nhớ ơn đem con gà, con vịt đến biếu, ba má Hía nhứt quyết không nhận. “Mình có tay thuốc Nam, chữa bệnh làm phước cho bà con lối xóm chớ có to tát gì mà ơn với nghĩa. Cứu một người phước đẳng hà sa, làm phước là phải làm cho đến nơi đến chốn” - má Hía thường nói như vậy.
| Bà Ba Hía chuẩn bị quần áo đi phân phát cho người nghèo |
Nhà Hía đông anh em nhưng do gia đình hay lam hay làm, gia cảnh cũng khá nên mấy anh em Hía đều được đi học. Hía học tới lớp Đệ Thất trường Đầu Sấu - Cái Răng - Cần Thơ. Buổi sáng đi học, buổi chiều Hía theo má hái thuốc Nam. Đôi chân bé nhỏ của Hía lội khắp đồng xa, đồng gần để kiếm bằng được cỏ cây làm thuốc cho bà con đang đợi ở nhà. Hía chăm học bốc thuốc từ ba má rồi đọc thêm sách Đông Y. Mới mười hai, mười ba tuổi, Hía đã tự tay bốc thuốc, gặp ai hoạn nạn giữa đường như ngất xỉu, cảm mạo, trúng gió... Hía đều có thể cứu chữa được mà không bao giờ nghĩ đến công sá hay tơ hào một đồng bạc lẻ. Hía còn nhớ như in chuyện cứu được người chết hụt. Bữa đó, trên đường đi học về, thấy một người đàn ông gục mặt xuống vũng nước, người mềm như cọng bún, Hía lẹ tay ráng sức kéo người đàn ông nọ lật ngửa rồi kéo tóc ót, bấm huyệt thái dương, móc củ gừng mới mua ngoài chợ bỏ miệng nhai lấy nước bón vô miệng người đàn ông ấy rồi day tay thiệt mạnh lên ngực. Một lát sau người đàn ông ấy hồi tỉnh, mới hay giữa đường trúng gió, nếu không gặp Hía chắc chết hết đường về nhà.
Không chỉ là thầy lang vườn “óc tiêu” tốt bụng, Hía còn là cô giao liên nho nhỏ thông minh. Xưởng mộc của ba Hía chính là cơ sở cách mạng bí mật. Nhà Hía sát bên ấp chiến lược, có trồng mấy chục nọc trầu vàng, dây lá tốt dữ lắm nhưng không phải để đem đi bán mà chỉ là cái cớ để che giấu tài liệu, truyền đơn. Truyền đơn quấn thành cuộn tròn rồi bỏ vô cái khạp nhỏ đậy nắp kỹ rồi đem chôn dưới nọc trầu. Hía còn nhận nhiệm vụ báo hiệu tình hình cho bộ đội bằng cách thắp cây đèn treo ngoài hàng ba là tình hình êm, bộ đội có thể vô xóm, còn khi không có cây đèn là bữa đó động, có địch. Năm 1958, Hía cùng ba chuyển thư liên lạc bằng ghe chành lúa đi đường Quả Lựu (Vị Thanh, Cần Thơ) tới U Minh (Cà Mau) bị lính ngụy rượt theo xét, Hía lanh trí giắt bức mật thư bên trong chiếc nón lá cũ tưa xác xơ thẩy đại xuống ghe. Chúng xét tới xét lui không thấy gì đành thả cho ba con Hía đi. Lần đó bức mật thư quan trọng kịp đến U Minh để bộ đội chuẩn bị chiến dịch.
| Bà Ba Hía chuẩn bị nấu bữa cơm chiều miễn phí cho 70 suất ăn |
“Sống là cho...”
Hình ảnh người phụ nữ nhỏ bé, tóc bạc trắng, khuôn mặt phúc hậu, hiền lành, luôn mặc những bộ đồ bà ba giản dị đã trở nên quá quen thuộc từ hơn 20 năm qua với những ai thường xuyên đi làm từ thiện mà người ta vẫn gọi là “Bà Ba Hía từ thiện”. Đó cũng chính là bé Ba Hía, thầy lang vườn “óc tiêu” và cô giao liên dũng cảm hơn 50 năm trước.
Cứ nghe phong thanh nơi đâu có gia đình khó khăn, sắp nhỏ không có áo mặc, người già neo đơn là bà Ba đi, dù trong hẻm, trong ấp không có đường lộ để chạy xe phải đi bộ nửa ngày trời. Có bữa lội vô tới Khóm 3, bà gặp 4 đứa trẻ lấm lem chơi trước cửa, mẹ đi làm xa ở Bình Dương, cha bị chứng bệnh não úng thủy nằm liệt giường đã 7 năm, còn bà nội bị bệnh tim đang nằm bệnh viện tỉnh Cà Mau, đứa lớn nhất đang bón cơm cho cha, vừa bón nước mắt vừa rơi lã chã. Bà Ba Hía ôm mấy đứa trẻ hồi lâu mà rưng rưng xúc động, lấy hết số tiền trợ cấp người cao tuổi vừa nhận được đưa cho đứa lớn nhất, dặn dò nó chăm sóc cho cha và các em. Nói rồi bà lật đật đạp xe đi, lát sau trở lại với lỉnh kỉnh gạo, muối, mắm, dầu ăn, mì gói... “ Đó là trường hợp của bà Phạm Thị Thoa. Cùng một kiếp người mà sao họ khổ quá! Cả gia đình như bị trời đày. Bọn trẻ tội nghiệp tới mức cơm ăn cũng không đủ no, áo quần rách rưới, cái gì cũng thiếu thốn. Lần đó vận động bà con đóng góp cho bà Thoa chút ít tiền viện phí, còn lại mua thực phẩm cho mấy đứa nhỏ. Chúng tôi chỉ giúp được phần nào thôi. Nhìn cảnh đó thấy xót xa lắm, không biết tương lai mấy đứa nhỏ sau này ra sao” - bà Ba buồn bã chia sẻ.
Bà Ba Hía bắt đầu ngày mới của mình bằng cách đạp xe đi tuyên truyền cho bà con giữ gìn vệ sinh môi trường từ việc nhỏ nhất là sống sạch sẽ ngay từ nơi sinh hoạt, bếp ăn, nhà vệ sinh... Bà kết hợp tuyên truyền kế hoạch hóa gia đình, phòng chống các bệnh trong mùa khô hoặc mùa mưa và vận động trẻ bỏ học đến trường. Bà đến từng nhà, lựa lời khuyên nhủ như tâm sự, kể chuyện để mọi người làm theo và tranh thủ đề nghị bà con đóng góp những đồ dùng cũ chuyển cho những người có hoàn cảnh khó khăn. Bà làm tất cả những điều đó không chỉ với vai trò là một cộng tác viên của Trung tâm Y tế dự phòng huyện Phú Tân mà với cái tâm của một con người sống có trách nhiệm với xã hội. Hiểu được tấm lòng nhân hậu của bà, có rất nhiều người ủng hộ không chỉ vật dụng cũ mà còn đóng góp tiền để bà chuyển đến các hoàn cảnh đáng thương. Bà ghi tất cả những gì bà con đóng góp vào một cuốn sổ được đề là “Tấm lòng vàng”, lên danh sách những ai cần ủng hộ vào quyển sổ, rồi ghi tên, số tiền của những người đóng góp vào đó. Đấy cũng là cách tri ân của bà Ba đối với những tấm lòng hảo tâm.
| Anh em xe ôm cũng tiếp sức cho bà Ba Hía |
Năm này qua năm khác, tóc bà phủ trắng màu sương, lưng còng hơn nhưng đôi chân bà vẫn không dừng lại. Với chiếc xe đạp cũ, bà cứ chạy đi hết nơi này đến nơi khác, mọi ngóc ngách của thị trấn miền biển, bất kể ngày mưa hay nắng: “Mình làm việc thầm lặng, không muốn ai nhớ tới mình”, bà nhủ lòng vậy nhưng những ai được bà giúp đều xem bà Ba Hía là ân nhân. “Không có bà Ba con không biết làm sao có gạo để nấu cháo cho ba với các em. Bà Ba thương tụi con hệt như bà nội vậy” - Em Phạm Yến Linh (cháu của bà Phạm Thị Thoa) thút thít tâm sự.
Nhìn bà tất bật sửa soạn áo quần cho sắp nhỏ ở xóm đảo, chuẩn bị chuyến đi sắp tới, chúng tôi hiểu rằng không gì có thể cản bước chân bà, dù tuổi già, sức yếu. Bà dặn tôi không được viết báo, chuyện của bà làm rất bình thường, từ cái tâm, cái phúc chứ không vì danh tiếng. Và cũng vì đó là truyền thống của ba má bà để lại, cái tâm thiện đã ngấm vào máu thịt rồi. Bà chỉ muốn để lại cái đức cho cháu, cho con, chỉ muốn truyền cho mọi người chút lòng trắc ẩn với cuộc sống xô bồ đang càng ngày càng trở nên vô cảm. Các con của bà cũng ảnh hưởng nếp sống lương thiện của mẹ, sống rất giản dị và làm nhiều việc tốt. Niềm vui lớn nhất của bà là cả 4 đứa cháu ngoại đều đang học đại học và học rất giỏi. Đó cũng là cái phúc, niềm tự hào của một gia đình thuần nông ở một thị trấn miền biển rất xa xôi.
“Sống đến chừng này tuổi rồi, cũng không xa nữa là về với ba với má, tôi cũng chẳng mong gì hơn, thôi thì khi nào còn sức, tôi còn tham gia làm từ thiện. Thương người có mất gì đâu...”. Nói rồi bà tất tả quay về “Tổ cháo từ thiện” (tổ cháo thành lập bởi công sức của các phật tử chùa Phổ Hiền) đặt tại Bệnh viện Phú Tân để chuẩn bị cho bữa cơm chiều gần 70 suất ăn miễn phí. Trên chiếc xe đạp bà chở lỉnh kỉnh những mướp, đu đủ, tàu hũ, rau muống chất cao, mấy anh xe ôm thấy thế sà xe lại, chia bớt những bọc thực phẩm để chở giúp bà Ba. Bà cười: “Ơn phước quá, mấy chú ngày nào cũng chở đồ không lấy tiền cho bà già này. Thiệt là ơn phước...”.
Mới hơn 4 giờ chiều, nắng hãy còn gay gắt, bóng của bà Ba hắt xuống đường nhỏ bé nhưng những gì bà Ba Hía làm được hơn 20 năm nay thật to lớn và đáng trân trọng...
Nhìn bà tất bật sửa soạn áo quần cho sắp nhỏ ở xóm đảo, chuẩn bị chuyến đi sắp tới, chúng tôi hiểu rằng không gì có thể cản bước chân bà, dù tuổi già, sức yếu. Bà dặn tôi không được viết báo, chuyện của bà làm rất bình thường, từ cái tâm, cái phúc chứ không vì danh tiếng. Và cũng vì đó là truyền thống của ba má bà để lại, cái tâm thiện đã ngấm vào máu thịt rồi. Bà chỉ muốn để lại cái đức cho cháu, cho con, chỉ muốn truyền cho mọi người chút lòng trắc ẩn với cuộc sống xô bồ đang càng ngày càng trở nên vô cảm. Các con của bà cũng ảnh hưởng nếp sống lương thiện của mẹ, sống rất giản dị và làm nhiều việc tốt. Niềm vui lớn nhất của bà là cả 4 đứa cháu ngoại đều đang học đại học và học rất giỏi. Đó cũng là cái phúc, niềm tự hào của một gia đình thuần nông ở một thị trấn miền biển rất xa xôi.
“Sống đến chừng này tuổi rồi, cũng không xa nữa là về với ba với má, tôi cũng chẳng mong gì hơn, thôi thì khi nào còn sức, tôi còn tham gia làm từ thiện. Thương người có mất gì đâu...”. Nói rồi bà tất tả quay về “Tổ cháo từ thiện” (tổ cháo thành lập bởi công sức của các phật tử chùa Phổ Hiền) đặt tại Bệnh viện Phú Tân để chuẩn bị cho bữa cơm chiều gần 70 suất ăn miễn phí. Trên chiếc xe đạp bà chở lỉnh kỉnh những mướp, đu đủ, tàu hũ, rau muống chất cao, mấy anh xe ôm thấy thế sà xe lại, chia bớt những bọc thực phẩm để chở giúp bà Ba. Bà cười: “Ơn phước quá, mấy chú ngày nào cũng chở đồ không lấy tiền cho bà già này. Thiệt là ơn phước...”.
Mới hơn 4 giờ chiều, nắng hãy còn gay gắt, bóng của bà Ba hắt xuống đường nhỏ bé nhưng những gì bà Ba Hía làm được hơn 20 năm nay thật to lớn và đáng trân trọng...
Nguyễn Thị Việt Hà
http://thegioimoi.vn/Home/ArticleDetail/vn/7/894/thuong-nguoi-co-mat-gi-dau....tgm
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét