Có những mùa mình vô cớ nhớ nhau
Cỏ lóc chóc quấn tròn tránh cơn gió chướng
Mình chạm tay trong không gian tưởng tượng
Cũng hạnh phúc thốt lên... thật ấm... thật gần!
***
Mảnh trăng suông tràn bước hành quân
"Ba lô 10 kí chứ nhớ em gấp 10 lần hơn vậy"
Em gõ phím chợt cười rung tháng bảy
Cơn mưa cuối mùa trắng xóa nụ cười em
***
Bao nhiêu mùa thu chừng ấy nhớ mong
(Thôi em cứ gọi là mùa thương yêu nhé)
Hoa cúc áo nấp bên tường... be bé
Chẳng rong rêu nào nhuộm xám cánh trắng xinh
***
Buổi chiều nay lau lách kể chuyện mình
Một con đường chạy thẳng từ kí ức
Và người ạ, có những điều rất thực
Tồn tại bên ngoài giả dối đã từng qua!
Nguyễn Thị Việt Hà
P/s: Mỗi ngày vào YuMe một ít phút rồi chạy vù đi. Mùa thu ở Cà Mau vô duyên lắm nhưng được cái cũng thực thà, lá rải rác vàng, ba khía vào hội, lục bình trổ hoa tím... Lâu lắm không làm thơ chỉ là viết mấy dòng nghệch ngoạc... Nhưng mà cảm xúc có chuyên nghiệp được đâu ( Hoàn Nguyên nói thế mà)... Vậy thi cảm xúc này tặng chị... chị nghe...!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét