Những năm 80 của thế kỉ
trước, Đạ Huoai (Lâm Đồng) nằm heo hút giữa đại ngàn mênh mông, rừng
thiêng nước độc, dân cư thưa thớt, đi hết một ngày đường xuyên qua
3 huyện mới có một ngôi trường. Nhưng cũng chính từ nơi mà cư dân vùng
này gọi là xứ “Ma” bởi có thị trấn Madaguil và cũng vì sự u tịch, cô
liêu của núi rừng đã bừng sáng lên bởi những giáo viên
thầm lặng hy sinh cả tuổi thanh xuân của mình miệt mài gieo chữ…
Dấu chân những người gieo mầm chữ
“Nghèo khổ, dân cư thưa thớt, đường sá, điện thắp sáng đều rất
hạn chế… là thực trạng của Đạ Huoai những năm 80. Đối với những vùng xa
xôi hẻo lánh việc đưa các em đến
trường đã khó, giữ lại các em học hết niên khóa, hết cấp lại là điều
khó hơn, nhiều khi phải cố gắng và hy sinh nhiều thứ của bản thân mình
để bám trường, bám lớp. Nhưng ngày ấy, tất cả chúng tôi
đều không nghĩ mình sẽ được gì mất gì mà cố gắng cống hiến tri thức
của mình bằng tình yêu thương không toan tính, chỉ mong sao học sinh có
tương lai xa hơn đoạn đường rừng các em đi, cao hơn ngọn
đồi các em làm nương rẫy…” - cô Lê Thị Thu Hương (giáo viên trường
THPT Đạ Huoai – Lâm Đồng) bồi hồi nhớ lại những ngày tháng đầu tiên
mang chữ về non cao.
Tuổi hai mươi tràn căng sức sống, rất nhiều người muốn tìm cơ
hội thay đổi cuộc đời nhưng thế hệ giáo viên trẻ, có trình độ Đại Học
chính quy với nhiệt huyết, lý
tưởng và khát vọng sống đẹp như cô Đinh Thị Cúc, thầy Văn Thành Sở,
thầy Thái Quang Tuân, cô Lê Thị Thu Hương, cô Nguyễn Thị Hà…vv… đến vùng
cao nguyên nghèo khó, sẵn sàng chấp nhận cuộc sống với
bao nhọc nhằnở lạitrường PTTH Đạ Huoai (đây là ngôi trường chung cho
cả 3 huyện: Đạ Huoai, Đạ Tẻh và Cát Tiên những năm 1981- 1985) công tác.
Trường làm bằng tranh tre nứa, bảng đen làm bằng cót
tre đan bọc nhựa si-mi-li. Mặt bàn của thầy lẫn trò làm bằng cây mum
đập dập lát đều, ghế ngồi cũng được đóng bằng những cây tre già, vách
ngăn giữa các lớp cũng là những lớp liếp mum. Khu tập thể
giáo viên toàn bộ cũng được dựng bằng chất liệu cỏ tranh và cây
mum.Lương thấp, phải khéo thu vén, tằn tiện lắm mới đủ sống.Cuộc sống
của bà con ở đây nhiều khó khăn. Vì thế mà cái chữ cũng nặng
trĩu trên vai những người thầy đi gieo chữ. Thế nhưng, khó khăn không
dập tắt nhiệt huyết của thầy cô giáo trẻ ở khắp các vùng quê trên cả
nước xung phong vào vùng kinh tế mới Đạ Huoai truyền thụ
kiến thức, mở mang văn hóa.
Trong nhật kí của mình thầy Thái Quang Tuân còn ghi lại: “ Năm
1990 dãy A xây mới, khu nhà tranh phá bỏ, thay bằng một dãy hai giang
không vách, mái lợp giấy
dầu chia thành hai phòng học. Đáng khen trình độ học sinh năm học đó!
Học một lúc được hai môn. Một hôm, mình dạy tiếng Anh bên này, bên kia
thầy Lê Văn Lai thỉnh giảng dạy môn đại lý. Khi thầy Lai
thực hiện phần củng cố bài xong, hỏi lần cuối: “Các em có hiểu bài
không?”. Hầu như cả lớp: “Yes. I do.”
Phải chăng, nơi gian khó ấy không thể nhấn chìm những ước mơ lạc quan
trong cuộc sống của những giáo viên trẻ? Năm tháng sống trong giản dị,
người giáo viên lấy tình yêu nghê làm niềm vui trong
cuộc sống. Khi ước mơ còn treo ở lưng chừng núi thì giữa trùng điệp
núi rừng, những mầm chữ được gieo đã bắt đầu cắm rễ…
“Hoa chữ” đã nở
Trường THPT Đạ Huoai vừa tròn 31 tuổi (1981 – 2012), cũng
chừng ấy năm những giáo viên phơi phới tuổi đôi mươi gắn bó gần nửa đời
người với ngôi
trường bên vách núi. Khi những làn mây trắng xóa còn quấn quanh những
ngọn núi cao cũng là lúc bóng áo trắng học trò sáng lên từ phía những
con dốc đến trường.
“Mầm chữ” những giáo viên trẻ gieo năm xưa, 31 năm sau đã “nở
hoa” giữa đại ngàn. Họ thực sự là những "nhà giáo của nhân dân" bởi họ
vẫn từng ngày thầm
lặng hy sinh cuộc sống riêng của bản thân để "vì lợi ích trăm năm
trồng người". 31 năm thời gian nhuộm sương mái tóc, khắc vết chân chim
trên khuôn mặt mỗi người nhưng điều đó có gì là quan trọng
khi khát vọng sống đẹp của những năm tháng tuổi trẻ đã trở thành hiện
thực khi chắp cánh ước mơ cho học sinh xứ “Ma” bay qua đỉnh núi quê
hương đến muôn phương đất nước mình. Những học trò bé bỏng
năm xưa đã “đục đá kê cao quê hương”* của mình.
Tuy cuộc sống ở vùng cao vẫn còn đó những khó khăn, gian khổ.
Đời sống giáo viên vẫn "thừa sự thiếu thốn, thiếu sự đủ đầy" nhưng quy
mô và chất lượng giáo dục
đã có sự chuyển biển rõ nét. Đến nay toàn huyện có 10 trường mầm non,
10 trường tiểu học, 7 trường THCS, 2 trường THPT, 1 trung tâm kỹ thuật
tổng hợp hướng nghiệp, 01 trung tâm dạy nghề.Bậc học Mầm
non tỷ lệ trẻ 5 tuổi vào học Mẫu giáo đạt 100%, tỉ lệ học sinh hoàn
thành chương trình tiểu học hàng năm trên 99%, hoàn thành chương trình
THCS trên 97%.
Đặc biệt ngôi trường 31 năm tuổi – THPT Đạ Huoai – đã vươn
mình mạnh mẽ khi trở thành cánh chim đầu đàn cho ngành giáo dục ở huyện
Đạ Huoai với những
thành quả đáng ghi nhận trên tất cả các mặt: nhiều năm liền giữ vững
danh hiệu trường tiên tiến xuất sắc, Chị bộ nhà trường luôn đạt danh
hiệu trong sạch vững mạnh, đội ngũ nhà giáo đủ về số lượng,
đồng bộ về cơ cấu và bảo đảm các yêu cầu về phẩm chất đạo đức, năng
lực chuyên môn, tỉ lệ tốt nghiệp THPT những năm gần đây luôn đạt trên
95%. Trường THPT Đạ Huoai còn là một trong những chiếc nôi
ươm mầm học sinh giỏi quốc gia của tỉnh Lâm Đồng.
Những kết quả đạt được của Giáo dục Đạ Huoai là cả hành trình
nỗ lực, vượt khó của những giáo viên trên vùng đất cao nguyên này. Có
thể phía trước vẫn còn
rất nhiều khó khăn nhưng với tình yêu nghề, sự nỗ lực bám trường, bám
lớp của mỗi thầy cô giáo, hàng ngàn học sinh ở vùng đất khó đã biết thêm
cái chữ, tiếp thu được tiến bộ khoa học kỹ thuật… Và
hạnh phúc nhất đối với các thầy cô giáo ở Đạ Huoai là cái chữ sẽ “bám
rễ” sâu vào mỗi gia đình để ám ảnh về một vùng đất nghèo có tới 60%
thanh niên trong độ tuổi lao động làm việc ở các khu vực
kinh tế nông nghiệp hầu hết chưa qua đào tạo sẽ được xóa tan đi bởi
ngày càng nhiều những kĩ sư, bác sĩ, giáo viên… sẽ trở về địa phương
công tác.
Đêm đại ngàn mênh mông, phố núi không còn u tịch bởi các ngọn
đèn cao áp giăng khắp các cung đường. Phố núi chưa sầm uất như các thị
trấn miền xuôi nhưng niềm
tin đã thắp lên trên đất này, con chữ đã nở hoa và một tương lai về
phố thị cao nguyên trù phú chắc cũng sẽ không còn xa nữa.
· Ý thơ Y Phương.
·
Nguyễn Thị Việt Hà
P/s: Bài đã dùng trên Thế Giới Mới
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét