Khuya lang thang trên mạng đọc câu Status của bạn: “ Ngày của mẹ là
của ai? Bắt đầu từ đâu? Mình cứ hỏi vẩn vơ kiểu như ngày ấy được tác giả
nào viết ra? Tác phẩm ấy được đón nhận như thế nào? Để
nhắc nhở với mọi người rằng có một ngày nào đó ta nên dành cho mẹ. Tại
sao không phải là 365 ngày? Tại sao phải lấy một ngày bất kỳ để yêu
thương?”… Ngày của mẹ xa lắc xa lơ tận Phương Tây
rồi du nhập vào nước ta như một ngày truyền thống tốt đẹp ngợi ca
những người mẹ - người đàn bà Giao Chỉ muôn đời gắn liền với hy sinh,
chịu đựng được tôn vinh.
Bà tôi, mẹ tôi chẳng nghĩ những điều to tát ấy, cả đời chỉ quanh quẩn
như con ong, cái kiến, chuyện đồng áng, bếp núc, cây kim sợi chỉ… Quần
áo, cặp sách chúng tôi đi học mẹ đều may bằng cây kim,
sợi chỉ ấy. Mẹ lùa kim vào tấm vải được cắt lại từ chiếc áo, chiếc
quần cũ, tỉ mẩn dưới ngọn đèn dầu khâu khâu vá vá. Mẹ khéo tay nên tuy
là quần áo tận dụng nhưng vừa vặn, phẳng phiu. Mẹ còn kết
những chiếc cúc vải hình chiếc nơ rất điệu trên tấm áo ấy. Mũi khâu
lại rất khéo, đều đặn thẳng thớm như thể người ta may bằng máy. Có lẽ vì
thế nên chẳng bao giờ chúng tôi cảm thấy chạnh
lòng bởi những manh áo cũ mà còn hãnh diện khoe với chúng bạn: mẹ tớ
khâu cho đấy!
Mùa đông, mưa phùn gió bấc lạnh cắt da cắt thịt được tấm áo bông dầy
mẹ may cả mùa thu sưởi ấm, che gió lùa mưa giá…Chiếc áo bông của chúng
tôi cũng không giống như của chúng bạn. Những manh vải
nhỏ đủ màu sắc người ta bỏ mẹ xin từ cửa hàng may, cắt thành những ô
hình lục giác rồi kết lại, dồn bông giữa hai lớp vải, cắt rồi khâu thành
áo. Khâu một chiếc áo bông lâu lắm, cả tháng mới
xong một chiếc. Có lần gà gáy canh hai, tôi chợt thức giấc thầy mẹ vẫn
cặm cụi bên chiếc thúng đựng rất nhiều thứ vải vụn, kim chỉ… Những vụn
vải tưởng chỉ có thể làm mồi nhóm bếp lại hoá thành
chiếc áo bông tươi tắn những bông hoa vải, thơm tho hơi thở mẹ ủ ấm
cho chúng tôi suốt cả mùa đông.
Chiếc ba lô của cha tôi bị chuột gặm một lỗ thật to, mẹ tần ngần tìm
mãi không được tấm vải màu bộ đội nào trùng màu. Cũng may, chiếc mũ cối
của cậu tôi bị hỏng, vải mũ cùng màu, mẹ xin… Chiếc ba
lô lại lành lặn, mẹ ôm vào ngực rưng rức khóc… Cha tôi không hy sinh
trên chiến trường để trở thành anh hùng, liệt sĩ… Cha tôi đào ngũ khỏi
gia đình mình để lập một gia đình mới… Chiếc ba lô đựng
bao nhiêu thư, ảnh của cha gởi cho mẹ những năm 70, khi mẹ đóng quân ở
Vĩnh Phú, còn đơn vị cha tôi ở Hà Nam. Nước mắt mẹ thấm ướt miếng vá…
ba lô thì vá được rồi nhưng cuộc đời mẹ thì cứ mãi trống
trãi bốn mùa gió lộng chẳng kim chỉ nào vá được.
Sau này nhà khá hơn một chút, mẹ mua được chiếc máy may nhưng vẫn
không bỏ quên thói quen kim chỉ, dường như những mũi khâu tặt mặt ấy là
niềm vui, nỗi buồn, tình yêu thương, sự chờ đợi của mẹ khi
những miếng vá cẩn trọng, nâng niu ấy thấm mồ hôi và nước mắt mẹ tôi…
Ngày mẹ về cõi vĩnh hằng, dì tôi mua đủ gương lược, giày dép, quần áo,
chiếc ô… tất cả đều mới. Lại còn nhét thêm vài phân vàng
vào tay mẹ, dì bảo “Để mẹ có cái mà đưa cho quỷ thần… dễ qua cửa
ngục…”. Chị em tôi nước mắt ngắn dài chạy mãi miết ra đầu ngõ mua kim
chỉ và xin ít manh vải vụn để vào áo quan của mẹ. Bỗng dưng
tôi thấy mẹ nhẹ cười…
Nguyễn Thị Việt Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét