Truyện ngắn
Không ngọn lửa nào non tuổi...
Nàng váy ngắn, tóc dài, cổ tháp vừa đi vừa hát nho nhỏ. Con đường
phía trước bình yên, dưới chân hoa cỏ li ti vô ưu nở. Chọn chiếc ghế gỗ
đặt dưới tán cây, nàng ngồi xuống lặng yên nghe tiếng
đàn từ khung cửa sổ màu xanh ở cuối con đường.
Đó là tiếng đàn của một cô bé mù. Tiếng dương cầm không hẳn thánh
thót du dương nhưng rõ ràng được bật lên từ khát vọng. Nàng ngồi im, khẽ
mỉm cười, có lần nàng đã đứng thật lâu bên khung cửa
sổ để ngắm cô bé bên chiếc dương cầm màu hạt dẻ đã bong tróc nhiều
chỗ, con mèo lười nằm yên dưới chân. Cô bé thực hiện bản nhạc của
Chopin một cách khó nhọc. Nhưng nàng không thấy điều đó,
nàng chỉ thấy sự sống thực sự mãnh liệt trong tâm hồn bé bỏng kia
và trách mình đã không đủ dũng cảm để đối mặt với những khó khăn vụn vặt
của cuộc sống. Ba mươi tuổi, vài mối tình, nhìn lại
mới thấy cuộc đời phong phú như một bức tranh nhiều màu muôn sắc.
Mọi điều đến và đi thật đơn giản, như giọt nước lăn qua phiến lá.
Chẳng ai muốn bất hạnh, nhưng nó là một phần của đời sống. Nàng mồ côi
cha mẹ, nhưng không xem đó là cái cớ để trượt ngã. Trong
chiều gió của mùa đông 2000, nàng mười tám tuổi ngồi tuốt rơm bện
chổi, thằng bé mười lăm tuổi ngồi bên cần mẫn bện những cọng rơm thành
sợi dây dài, ấp úng nói: “Em yêu chị...”. Nàng ngỡ ngàng
rồi bật cười cốc vào đầu thằng bé: “Trẻ con, biết gì yêu mà nói”.
Thằng bé hơi đỏ mặt nhưng kiên quyết: “Nếu em lớn hơn, chị có yêu em
không?”. Ngỡ chuyện đùa, nàng đều tay quấn chổi bằng những
sợi thằng bé vừa nối và nói: “Định giống nhân vật trong bài thơ Lá diêu bông vừa
học sáng nay à?”. “Không, chị trả lời em đi!”. Nàng dừng lại nhìn thằng
bé, thấy nó không có
vẻ gì là đùa, mắt nó ánh lên vẻ say mê kỳ lạ như có lửa, có sóng
và có cả tiếng lao xao của rừng cây, nàng ghé sát mặt thằng bé nói khẽ:
“Chuyện yêu, đừng đùa! Khi lớn, những người yêu nhau tự
tìm đến với nhau. Em còn bé, đừng hỏi những chuyện ấy!”. Đêm. Nàng
ngủ không mộng mị. Nàng chẳng thể biết, rất có thể cũng chẳng ai biết,
thằng bé kia khắc vào chiếc cột to nhất nhà chiều cao
của mình một vết rất sâu. Thằng bé tự nhủ, khi cao hơn vết khắc
kia một đoạn dài, nó đủ lớn để yêu người con gái tóc dài đan chổi. Nhưng
điều đó có quan trọng gì đâu khi lửa trong lòng đã cháy
lên. Không ngọn lửa nào non tuổi!
Nàng đi. Ngôi nhà nhiều gió hướng mặt về cánh đồng được bán cho
một người cùng làng. Mộ phần cha mẹ gửi lại họ hàng. Rất lâu, không ai
thấy nàng về. Thằng bé vẫn đợi rồi nghe nói cũng bỏ làng
lập nghiệp ở một thành phố phía Nam. Thỉnh thoảng, nàng nhớ đến
ánh mắt thằng bé mười lăm tuổi nhưng rồi tất cả trôi đi nhanh tựa gió.
Nàng trở thành y tá một bệnh viện lớn trong thành phố,
hàng ngày khoác y phục trắng tinh sạch sẽ. Nàng có người yêu, một
bác sĩ cùng bệnh viện. Anh luôn thích trật tự, khuôn khổ. Anh không chấp
nhận sự cẩu thả mà chỉ thích thực hiện những phác đồ
cuộc sống do mình tạo ra. Tất cả đều không thể xê dịch, kể cả
những thói quen của nàng cũng buộc phải thay đổi theo phác đồ ấy. Anh
không có nhu cầu hiểu người khác. Anh chỉ thích được người
khác chấp nhận những nguyên tắc của mình. Nàng ngột ngạt và hoảng
sợ khi có cảm giác anh đang điều trị mình. Càng cố thay đổi anh, nàng
càng... bất lực.
Nàng đề nghị chia tay. Anh khẽ nhếch môi: “OK!”. Ngơ ngác, nàng
không hiểu vì sao trước kia nàng có thể yêu anh đến thế. Đêm ấy mưa nhẹ.
Nàng không khóc, chỉ trút tiếng thở dài. Tiếng dương cầm
vụng về vọng từ phía xa khiến nàng bực mình. Nàng đi về phía những
âm thanh khó chịu ấy, không xa lắm, vài mươi thước, trong khung cửa sổ
có một cô bé đánh đàn. Nàng đứng đó, rất lâu, nhìn đôi
tay run rẩy bấm phím và biết được rằng mình đang nghe tiếng đàn
của một cô bé mù. Sự sống tồn tại mãnh liệt ngay bên trong cửa sổ kia.
Nàng bỏ chạy về phòng, thấy mình bất lực và vô cùng yếu
đuối. Nàng khóc để tiễn đưa một mối tình vô nghĩa.
Người đàn ông nhã nhặn, cao lớn, gương mặt đẹp ở Khoa Hóa trị ôm
một người con gái còn rất trẻ, gầy gò, xám xịt và rụng hết tóc. Anh hát
một tình khúc. Cô ngủ trên tay anh, hơi thở rất khó nhọc
nhưng gương mặt tiều tụy ấy phảng phất nụ cười thanh thản. Nàng
nghĩ, chắc không phải vì những mũi morphine nàng đã tiêm cho cô gái ấy
mà chính tiếng hát trầm ấm của người đàn ông kia đã khiến
những cơn đau dịu đi và giấc ngủ nhẹ nhàng kéo đến. Nàng ngồi phía
bên ngoài căn phòng, một góc khuất lắng nghe tiếng hát trầm ấm phát ra
rất nhỏ của người đàn ông. Đêm nào cũng vậy, anh chỉ
hát bài Hoài cảm của Cung Tiến “Chiều buồn len lén tâm tư/Mơ hồ nghe lá thu mưa/Dạt dào tựa những âm xưa/Thiết tha ngân lên lời xưa”,
nỗi buồn dần phủ kín tất cả, từ
không gian đến tâm hồn. Đôi lúc nàng hát theo, rất khẽ, mong cho
cô gái không còn bị những cơn đau hành hạ. Nhưng cô ấy đã đi, khi bài
hát vừa kết thúc. Người đàn ông bấy giờ mới khóc, nức nở:
“Tôi chẳng có gì ngoài tình yêu để tặng cho cô ấy cả. Chúng tôi
mới lấy nhau một tháng khi biết cô ấy bị ung thư giai đoạn cuối...”.
Nàng trở về nhà, mắt ướt đẫm. Anh người yêu bác sĩ đứng
trước cửa đợi nàng: “Tôi nhớ em. Mình sẽ yêu lại từ đầu nhé!”.
“Không - nàng nhìn anh - em không phải là bệnh nhân của anh! Tình yêu
không có phác đồ”. Buông thõng đôi tay, anh quay bước ra về.
Lại mưa, nàng không vội vào nhà, đưa tay ra mái hiên hứng những
giọt mưa và mân mê chúng. Nàng ngửa mặt hứng mưa đêm, ranh giới mưa và
nước mắt xóa nhòa... Nước mắt không rơi cho những điều đau
khổ mà rơi ra bởi câu chuyện trong bệnh viện đêm nay. Cuộc đời này
có gì đáng quý hơn tình yêu đâu!
Bệnh viện nhận thêm một bác sĩ trẻ, nghe nói anh ta rất đẹp và tài
giỏi. Nàng hững hờ nghe các cô y tá bàn tán. Cũng chẳng có điều gì đặc
biệt khi bệnh viện có hơn hai trăm y bác sĩ, người ta
thậm chí còn không nhớ hết tên nhau. Đi qua phòng hóa trị, nàng
dừng lại bất giác chạm tay vào góc khuất nàng vẫn ngồi nghe tiếng hát
của người đàn ông nọ. Thoáng nghĩ, anh còn hát mỗi đêm? Một
cái chạm vai trên lối hẹp, vị bác sĩ trẻ lúng túng xin lỗi. Nàng
hơi khựng lại khi ngẩng lên bắt gặp đôi mắt của cậu bé mười lăm tuổi
trên gương mặt vị bác sĩ vừa thoáng gặp. “Không sao, tại
tôi không chú ý”, nàng bước nhanh và thấy mình thật khó hiểu khi
có sự liên tưởng ấy. Làm sao có thể trùng hợp như thế được. Đêm, trở về
nhà, nàng dừng lại bên khung cửa sổ có cô bé mù chơi
dương cầm. Tiếng đàn giờ thánh thót ngân vang. Nàng hay đặt lên
khung cửa sổ một đóa hoa tươi hoặc một loại quả ngon nào đó mua được
trong khu chợ gần nhà. Đêm ấy, khi đặt lên khung cửa quen
thuộc đóa tường vy đẫm sương, lúc quay gót, nàng nghe có tiếng
gọi: “Chị ơi, em biết chị vẫn nghe em đàn mỗi tối, em cảm nhận được.
Tiếng đàn của em có làm phiền chị không? Tối nay chị về trễ
hơn mọi hôm, em đã đợi...”. Nàng giật mình rồi tiến lại sát phía
cửa sổ, đặt tay lên tay cô bé mù dịu dàng nói: “Chị đã nghe hàng đêm.
Với chị, không âm thanh nào hay hơn tiếng đàn của em đâu”.
“Thật ư?”. “Thật!”. Cô bé nở nụ cười, nàng cũng mỉm cười. Trên lối
về, nàng nghe hương cà phê nhẹ phất theo mùi thuốc lá, chẳng biết có ai
đợi nàng trước cửa? Nàng chợt nhớ đến đôi mắt của cậu
bé bện những sợi rơm, đôi mắt cháy lên những say mê của một người
đàn ông trưởng thành. Lần này, ánh mắt ấy ở lại thật lâu, suốt chặng
đường về nhà.
“Tôi đợi chị đã lâu!”, nàng nhận ra vị bác sĩ chạm vai hồi sáng.
“Anh đợi tôi?”. “Vâng, tôi đợi chị”. “Anh biết nhà tôi ư?”. “Tôi đã biết
từ năm trước”. Nàng ngạc nhiên và phân vân, im lặng
nhìn vu vơ ra đường. “Còn sớm, tôi có thể vào nhà uống chén nước
trà được không?”. “À, tôi vô ý quá, mời anh vào nhà...”. Họ ngồi bên
nhau, cả hai nói rất ít, nhìn nhau cũng rất ít. Nàng có
nhiều điều muốn hỏi về chuyện anh biết nhà nàng từ năm trước, về
buổi gặp mặt đêm nay. Anh cũng có nhiều điều muốn nói, nhưng tất cả như
đọng lại trong đôi mắt anh, đôi mắt mà nàng nghĩ rằng
rất giống cậu bé năm xưa.
Tiễn vị bác sĩ trẻ ra cửa, họ chào nhau. Anh ngập ngừng đi, nàng
ngập ngừng khép cửa, bỗng anh đứng lại: “Tôi sẽ không gọi em bằng chị.
Tôi đủ lớn để biết rằng nếu không đi tìm, tình yêu sẽ
không tự đến như mười hai năm trước em nói với tôi. Em có biết khi
lửa trong lòng đã cháy lên thì không ngọn lửa nào non tuổi! Tôi đã tìm
được em và có một điều em cần phải biết: Tôi yêu em!”.
Đêm, có gió, một chút mưa, tiếng dương cầm vụng về của cô bé mù và có cả những nụ hôn...
Nguyễn Thị Việt Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét