Ảnh Việt Hà

Ảnh Việt Hà
Ta về trồng cỏ dại đầy sân...

Thứ Tư, 29 tháng 8, 2012

Hà Nội chia chút mùa thu hoang vắng


26/08/2012 10:14  |  123 lượt xem
Bạn nhắn tin bảo mỗi độ Hà Nội thu về bạn như thấy mình lang thang tìm những bông bằng lăng còn sót lại sau mùa hè bỏng rát. Mình bảo rằng nhớ chi cái đứa khờ dại của những mùa thu năm cũ, rằng miền Nam chắng có mùa thu để mình mơ mộng, nếu có chắc chỉ là khoảnh khắc lặng lẽ của vạt nắng ngủ quên vào sáng sớm đến mãi tận ngang ngày mới bừng tỉnh rực rỡ, là cơn gió se se ghé qua vội vã trước khi mặt trời thức giấc. Bạn bảo có can chi ở Nam hay Bắc, khi thu về bạn nhớ mình hơn như cái lẽ đương nhiên và mộng mị có bao giờ phụ thuộc vào khoảng không gian địa lý cơ chứ. Cứ như nhắm mắt lại là mình đã chạm được vào nhau.
Chẳng hiểu vì sao Hà Nội lại lắm hoa bằng lăng đến thế, nhiều nhất Việt Nam thì phải. Nhưng đẹp nhất có lẽ là bằng lăng ở những con đường uốn lượn quanh hồ Gươm. Ơi, thứ hoa dịu mát, tím ngắt gieo vào nỗi nhớ rồi gim lại trong lòng mãi mãi. Ấy là câu chuyện của mùa thu 17 năm trước.  Khờ dại ghê gớm khi lúc ấy mình đinh ninh cho rằng chỉ cần nắm chặt tay nhau, nụ hôn đầu đời nhẹ phớt…thế là đã đủ tin yêu, thế là tình yêu ở lại…
Hà Nội những năm 90 của thế kỉ trước hãy còn giản dị chứ không xô bồ cong cớn như bây giờ. Mình ngồi sau xe người ấy, đi dưới những hàng bằng lăng. Đi xe đạp bạn ạ, chiếc xe đạp Trung Quốc với những người nghèo chúng mình ngày ấy đã là cả gia tài. Chúng mình ăn cơm ở hàng ăn bên đường, cơm trắng với ít đậu phụ rán cùng một ít nhộng xào tóp mỡ. Cả hai đứa đều rất nghèo…
Mùa thu, bằng lăng thưa thớt lắm, chỉ đôi đóa thấp thoáng sau vòm lá. Bằng lăng trái mùa như dồn tất cả sắc tím cả đời hoa cho những bông hoa cuối, tím đến se sắt lòng. Hai đứa tớ ngồi rất lâu ở Hồ Gươm ăn kem Tràng Tiền dưới cây lộc vừng già lâu đời nhất Hà Nội còn sót lại.Muộn hơn hoa sữa, hoa lộc vừng nở vào giữa mùa thu và thời gian hoa nở cũng diễn ra chóng vánh trong khoảng nửa tháng rồi lịm tắt để ấp ủ cho mùa sau. Nhưng tất cả sự chú ý của mình lại không dành cho lộc vừng, dù những bông hoa rực đỏ rơi sóng sánh mặt hồ. Mình nhìn phía bên kia đường, những chùm lẻ loi bằng lăng…Người ấy và mình cùng khóc, nắm mãi tay nhau hẹn sẽ tìm nhau dù xa xôi cách trở đến mấy, rằng chừng nào bằng lăng thôi tím thì hai đứa mình mới hết yêu nhau. Trên cầu mình nhìn bờ bãi Sông Hồng lóng lánh phù sa, tóc mình dài, gió đùa vương lên mặt người ấy, người ấy cứ đứng lặng bảo tóc mình thơm cỏ mầm trầu, hoa bưởi… Mình cười rúc rích, rồi ngẩn người khi mắt mình chạm vào đôi mắt nâu rất đẹp của người ấy. Hình như đàn ông mắt nâu đều rất lành hiền..  Năm ấy mình 17 tuổi chưa kịp hiểu không có tình yêu vĩnh cửu chỉ có khoảnh khắc tình yêu vĩnh cửu mà thôi.
Những trầm luân cuộc đời đẩy chúng mình xa ngái 2 đầu đất nước. Thương nhớ chỉ biết dồn vào cánh thư mực tím, những nhắn gởi vào cánh bằng lăng ép khô. Sau này mình bảo người ấy đừng ép hoa khô nữa, nhìn vô hồn lắm, tội lắm, hãy cứ để kí ức tím thẫm cả một vùng thơ ngây.
Chúng mình không là của nhau dù không phải hết yêu hay ai kia bội phản, cũng chẳng có cuộc chia tay nào. Đơn giản như một chiếc lá rụng cuối mùa. Mình mặc nhiên đổ lỗi cho mùa tím bằng lăng kia gợi nhớ tình yêu 17 tuổi. Buồn cười bạn nhỉ? Tất cả ai trong chúng ta, dù bao nhiêu tuổi, khi yêu cũng đều rất thơ ngây.
17 mùa thu tiếp theo trôi qua rồi bạn ạ. Rất đều đặn, một sự vô tình, lần nào mình trở lại Hà Nội của bạn cũng vào lúc thu sang hoặc sắp thu…Bây giờ mình không nghèo tới mức không mua nổi chiếc xe hay ăn một bữa cơm sang trọng. Mình hoàn toàn có thể, thậm chí hơn… Nhưng bạn biết không, mình vẫn thèm ngồi sau xe đạp, chạy thật chậm dưới tán bằng lăng, thi thoảng có chiếc lá rơi vờn qua tóc hoặc ăn một bữa cơm bụi lề đường chỉ có cơm trắng, đậu phụ rán và một ít con nhộng…
Bạn ạ!
Hồi chiều đi ngang cánh đồng nghe ngai ngái mùi khói rạ rơm, nghe cả tiếng hò của mấy anh thợ gặt… Mình dừng xe lại ngay, ngồi thụp xuống bờ cỏ, thương mùi rơm rạ âm ẩm mốc meo nằm xẹp mình trong dòng nước lũ còn ứ xanh rêu bên trong bờ đập. Cánh đồng đầy gió, nắng chín thấp thoáng cánh cò bên bờ ruộng. Những đám mây vô ưu trên đầu, xôn xao hàng dừa bồng trái. Vài đứa trẻ chân trần tung tẩy kéo cánh diều lên cao… Bình Yên! Có cơn gió bấc non luồn sau gáy, chợt giật mình. Tự nhiên nghe nhoi nhói lòng bởi mùa thu thực tại của mình chính là cánh đồng này đây mà sao bấy lâu nay mình dồn tất cả thương nhớ vào một mùa thu xa khuất..
Mình nhớ mùa thu phương Bắc không phải vì nhớ người ấy hay hối tiếc một tình yêu dang dở. Đôi khi không gặp nhau thì kí ức về nhau lóng lánh hơn, đẹp hơn và đáng nhớ hơn. Chính xác hơn là những tất bật, lo toan ngồn ngộn chất chồng trong cuộc sống khiến mối tình con trẻ kia chìm sâu, thậm chí khi về quê cũ có ai đó vô tình hỏi thăm, mình cũng chỉ cười xòa rồi bảo chẳng để tâm đến chuyện cũ. Tình yêu nó kì lạ vậy đó, khi con người ta nhận ra có những điều vĩ đại hơn nỗi nhớ kia, có mối tình đậm sâu gấp ngàn lần cần trân trọng thì lại quên đi chuyện cũ dễ dàng, cứ như chưa từng xẩy ra…
Chẳng ai đầy ải, cầm tù được giấc mơ, vì thế con đường bằng lăng vẫn ẩn hiện, một con đường rãi thảm sắc tím. Mình không phải là kẻ yêu cuồng, sống vội, mọi thứ đến và đi cũng ghi dấu, ở lại trong mình rất lâu… rất lâu. Mình không biết cách cố giành giật, níu kéo những điều đang tư từ rời bỏ mình đi…Mình chỉ biết đứng đó và đón đợi mọi điều không kháng cự và chấp nhận theo cái cách của mình.
Bạn nhắc về mùa thu, về màu tím miên man kia, về nỗi nhớ của bạn dành cho cái đứa đang gõ bàn phím nói linh tinh với bạn nãy giờ. Mình cũng nhớ bạn mà… Đôi khi nói tròn vành rõ chữ từ nhớ thấy mình sao sao… vì thực ra cảm giác ấy âm ỉ trong lòng mình để rồi bung lên khi mắt mình chạm vào cây ghita của bất kì ai. Bạn bảo bạn gẩy ghita vụng dại, mình mừng vì như thế sẽ hợp với giọng ca ngớ ngẩn của mình, chúng mình sẽ là “cặp đôi hoàn hảo”…
Mình nhớ cảm giác ngồi sau xe bạn, nghe bạn thầm thì về Hà Nội, về những xô bồ mình đang thấy kia không phải của Hà Nội đâu, về những ống khói trăm tuổi đứng cô đơn trước một ngôi nhà nào đó, về ngõ nhỏ quanh co, sâu hun hút vẫn còn những nụ cười hạt na của bà cụ tóc trắng vấn khăn… Bạn cười rất nhẹ khi mình hỏi bạn về những gã xe ôm hung hãn, bến xe kì quặc, quán ăn uy hiếp thực khách... Xe bạn lướt qua những gánh hàng hoa rạng rỡ dọc phố, thoáng chốc mình quên mất tuổi để tưởng mình mới đôi tám xuân thì nhí nhảnh ôm một bó sen hồng.
Câu chuyện 17 tuổi, thực sự đã chìm lấp, những tình yêu mới lại đến với mình, tâm hồn mình rộng rãi đón tất cả. Có thể là buổi sáng có đôi giọt sương đọng trên phiến lá si trước ngõ, là tiếng cười rúc rích của thiên thần nhà mình, là bữa cơm nóng hổi thơm ngát mình vừa nấu, là niền hân hoan khi mình vừa câu được một chú cá trong cái ao nhỏ trước nhà… Tình yêu đâu chỉ hạn hẹp giữa nam và nữ phải không bạn.
Đêm. Mưa. Đâu đó có bão…Hà Nội của bạn mùa thu vẫn hoa "cơm nguội vàng, cây bàng lá đỏ", lối nhỏ rêu phong, "hoa sữa thơm từng góc phố", cốm làng vòng "thơm bàn tay nhỏ"...
Ngày mai, khi bão tan, ở miền Tây vẫn tinh tươm một mùa thu mới với ngọn gió chướng non…
Mình cũng nhớ bạn… bạn ạ…dù thu có sang hay không?
Việt Hà 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét