Em không trách anh đâu
Dù con thuyền xưa không đổ bến
Chiếc lá run lạnh
Tàn trăng vụn vỡ trên sông
Thu khóc heo may.
Con đường tơ hồng nghẹn ngào
Sóng hanh hao áp vào bờ mộng mị
Nỗi cô đơn quánh đặc như đêm
***
Em đắp ngang trái lên ngực không chỗ cho những bình yên
Anh không bỏ em đi ....nhưng anh mất hút trong trái tim em
Tình yêu trốn tìm trên con đường mòn mùa thu
Xa lắc cánh buồm kí ức
Có con sông mòn mỏi chảy quanh đời...
Nguyễn Thị Việt Hà
Dù con thuyền xưa không đổ bến
Chiếc lá run lạnh
Tàn trăng vụn vỡ trên sông
Thu khóc heo may.
Con đường tơ hồng nghẹn ngào
Sóng hanh hao áp vào bờ mộng mị
Nỗi cô đơn quánh đặc như đêm
***
Em đắp ngang trái lên ngực không chỗ cho những bình yên
Anh không bỏ em đi ....nhưng anh mất hút trong trái tim em
Tình yêu trốn tìm trên con đường mòn mùa thu
Xa lắc cánh buồm kí ức
Có con sông mòn mỏi chảy quanh đời...
Nguyễn Thị Việt Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét