Ảnh Việt Hà

Ảnh Việt Hà
Ta về trồng cỏ dại đầy sân...

Thứ Tư, 29 tháng 8, 2012

Ngày mai, ngày mốt, một ngày nào đó


22/08/2012 21:20  |  88 lượt xem
Ly café đã tan hết đá, bạn nhìn chăm chú như thể đang nghiên cứu một công trình nào đó rất quan trọng. “ Mùa thu gần qua rồi đấy…”, bạn ngẩng lên nhìn mình, đôi mắt rất đẹp, mình loạng choạng cả chân đứng!
Bạn nói nhiều hơn mọi bữa, rằng từ ngày lao vào các phóng sự mình quên đi mùa thu, quên nỗi buồn nào đó lấp lửng, nhấp nhô trong lòng. Bạn nhớ mùa nắng chín, con đường tơ hồng, tổ chim sáo trong tán hoa ban… hai đứa dở hơi quên mình là những ông bố, bà mẹ đầy trách nhiệm để nằm dài trên cỏ ( hết sức mất nết) xem có đám mây nào bốc cháy, có đôi chân nào nhấc bổng bay qua những vuông đầm lỗ chổ trên cánh đồng miền Tây miên man.
Thật mệt cho những tiếc nhớ của bạn. Mình luyên thuyên về những “tâm thư” của người nổi tiếng, về bầu Kiên vừa bị bắt, về giá vàng đột nhiên chiều nay nhẩy dựng lên. Mình cũng chẳng biết mình nói gì nữa… Chỉ thấy loang loáng một con đường đầy bụi, người ta phóng xe kinh quá!
Bạn chẳng thèm để ý những điều mình nói. Đám lục bình đang trôi kia, mới cách đây một năm, bạn còn tốn khăn giấy cho mình bởi bổng dưng tím lịm bông cả một đoạn, trôi vô định rồi mắc kẹt ở một ống cống đầy rác rưởi. Khi ấy, bạn bảo, nhìn mình như một con mèo ướt, vai run lên, nức nở… Những buổi chiều, trên xe đạp, hai đứa mình thong dong như những người rất trẻ chứ không giống con mụ đàn bà keo keo kiệt, miệng leo lẻo trả từng đồng mớ rau con cá.
“ Sang năm thong thả về Lâm Đồng rồi lên Đà Lạt ăn khoai nướng…”, Ừ! Mà trời ạ! Lên Đà Lạt chỉ để ăn khoai nướng thôi à? Bạn đồ rằng trên cái thế giới này không ở đâu nướng khoai ngon hơn bà cụ ở Hồ Xuân Hương? Lên đi, nhỡ bà cụ không còn…
Đà Lạt của tôi vó ngựa chiều mưa lóc cóc dội về quán trọ
Lữ khách dừng chân giữa đường mưa gió
Ngước nhìn một khoảng trời thông
Bạn cười, thật hiếm hoi trong lúc này, mình nhún vai rồi nghiêng cười ( rất lịch lãm) cám ơn bạn… Bạn cười rộng rãi hơn trước một chút “ Như thế này mới là sến của tôi đấy!”. Ngày hôm qua đã lùi lại… bạn vẫn còn đó nét tinh tế nhẹ nhàng pha nét hào hoa của một nội tâm giàu có. Còn mình ( chẳng biết nữa) đang nhiễm cái thói “nóng nảy và vô tốc”, mình chưa đủ bản lĩnh để giữ lại cho bản thân một mùa nắng chín…
Thì hứa, ngày mai, ngày mốt, một ngày nào đó mình sẽ viết về mùa thu…
Sẽ nhanh thôi.
Trước khi mùa thu vừa xa khuất…
22.8.2012
Sến Hà 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét